Nghề hướng dẫn viên du lịch, khách Việt Nam và những điều ai cũng biết

Được mùa nghỉ dịch nghỉ làm (sắp tới là nghỉ luôn), ngồi xuống nốc ít cà phê sữa đá, ngẫm về sự đời kiêm tâm sự tỉ tê cho các bạn về cái nghề được lầm tưởng nhiều nhất trái đất, và cũng là cái nghề mình mắc nợ với nó nhiều nhất: Hướng dẫn viên du lịch.

Và cũng nhân dịp ngành Du Lịch bị đánh phá tan tành, anh em HDV du lịch lâm cảnh đứng đường vá xe, bán thực phẩm chức năng, và mình thì chuyển qua gõ chữ kiếm tiền, mình tức cảnh sinh nghiệp nhớ nhung, xin tâm sự chút xíu về chuyện nghề nhạt nhẽo.

Một đứa tự coi mình là không mấy thân thiện với xã hội, từng nhốt mình trong phòng coi liền tù tì 4 quả phim hack não tâm lý nặng nguyên một ngày, cày Boom Online cho lên bằng được siêu cấp 5 trong suốt 3 tháng hè (đã qua thời trẻ trâu), nghe Death Metal, Nu Metal thay vì V-pop K-pop C-pop nguyên quãng 4 năm cấp 2, im lặng làm việc của mình trong mọi cuộc bù khú giữa những người xa lạ, thì việc giờ đây là một HDV du lịch đối với mình, là cả một sự chuyển biến mạnh mẽ đến khó tin.

Tất nhiên mình không nói tất cả những hành vi, suy nghĩ, và môi trường mà mình lớn lên từ bé sẽ quyết định tương lai của mình sau này, nhưng chắc chắn, con người mà mình biết ở bản thân cách 5 năm, sẽ khó nghĩ đến việc sau này mình làm một cái nghề liên quan quá nhiều đến con người và xã hội, là hai thứ mình từng né tránh một cách mãnh liệt.

Trở lại về thực tại

Bảy năm sau, mình theo ngành Du Lịch, cụ thể hơn là ngành Việt Nam Học, và có thể thay thế cho tên ngành học quái đản này là “Hướng dẫn viên du lịch”. Chắc có lẽ trường nghĩ để thành HDV thì phải nghiên cứu được nát đất Việt Nam cái đã.

Trường đúng, không sai, và từ đó, mình lâm vào một cái nghiệp không phải mỗi nghiên cứu về Việt Nam, mà còn nghiên cứu cả nhân văn thiên địa triết lý vật lý y học phong thủy lịch sử tôn giáo học. Và đó là một cái nghiệp không bao giờ có hồi kết, cũng như chẳng ai hiểu hết được nó là cái quái gì. 

Mình không biết các bạn đã từng bao giờ đi du lịch theo tour bài bản, có HDV đi theo từng li từng tí cho các bạn chưa. Nhưng hầu hết, khái niệm về ngành nghề này ở tất cả những nơi mà mình đi qua, ở tất cả những người mà mình đã từng tiếp xúc và gặp gỡ, thì nói thiệt, sai bét bè nhè, sai đến độ mệt mỏi, sai đến buồn rầu và rẻ rúng.

Chuyện sai và đúng ở đây mình chỉ đề cập đến một yếu tố duy nhất thôi, chính là tư tưởng về nghề. Tất nhiên mình không thể bắt các bạn hiểu được hết một nghề mà bạn không làm, nhưng ít nhất, hãy rộng mở đầu óc về một cái nghề, và đừng bao giờ gắn cho nó một ý nghĩ nhất định. Mình đang đề cập đến không chỉ mỗi những người ngoài cuộc, mà còn cả những người trong nghề, khi họ vẫn có những thành phần lệch lạc về nghề nhan nhản ngoài kia.

Khi một người hỏi bạn “làm cái gì?”, và bạn mở mồm ra nói rằng bạn làm du lịch, hay cụ thể hơn là HDV du lịch, bạn sẽ auto được nghe những câu đại loại (gần như ngay lập tức) như thế này: “Chắc đi nhiều lắm nhỉ”, “nghề này sướng thế suốt ngày được đi”, “làm HDV du lịch chắc kiếm được khá nhỉ?”, chứ ít khi bạn nghe được những câu như “làm HDV du lịch có gì vui không?”, “làm HDV du lịch chắc mệt lắm nhỉ?”.

Mình chờ hoài, ròng rã 3 năm chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay 2 – 3 người hỏi mình hai câu tương tự như thế. Và mình chỉ chờ có thế để có thể hét lên thật lòng là “Mệt bỏ m.!”

Không sung sướng gì cho cam

Đối với dân trong nghề HDV, dù là HDV trong nước hay quốc tế, thì điều mà họ sợ nhất, khiếp đảm nhất không phải là không được tips nhiều, không có tour nhiều để đi, mà là sự không tôn trọng và lệch lạc tư tưởng về nghề HDV của những người mà họ đang phục vụ.

Mình đã từng làm qua cả ba đối tượng khách chính trong lĩnh vực du lịch là du lịch Inbound (du lịch cho khách nước ngoài đến VN), du lịch Outbound (du lịch cho khách VN ở nước ngoài), du lịch nội địa (du lịch cho khách Việt đi trong VN). Cả ba mảng này đều có những cái khó, cái thú vị của nó, nhưng phân khúc khách làm mình trày da tróc vảy nhiều nhất là khách du lịch nội địa, cụ thể hơn, là khách Việt mình.

Nghe quen quá đúng không? Nghe muốn nhàm tai luôn ấy chứ. Nhưng đó là sự thật. Luôn là thật, thật đến độ nói đến nhiều tới mức người ta nghi ngờ đó không phải là sự thật nữa.Khách Việt mình không khó để phục vụ. Mà là rất khó. Các bạn biết vì sao không? Vì khách Việt thường không quan tâm đến giá trị bên trong, mà chỉ quan tâm đến giá trị bên ngoài.

Đến đây, các bạn đừng nhảy bổ vào mau mắn ném cho mình những câu như “đừng vơ đũa cả nắm như thế”, “khách Việt có người này người nọ, tây mũi lọ nó cũng đầy người như thế”. DẸP! Mình chỉ đưa ra kết luận sau nhiều năm quan sát, làm việc, phân tích, và cuối cùng rút ra cho mình một cái XU HƯỚNG CHUNG, chứ không phải một PHÁN XÉT PHIẾN DIỆN.

Khách Việt mình có một ưu điểm là rất tình cảm, rất quan tâm lẫn nhau. Quan tâm đến độ phiền hà luôn :D, bởi cái văn hóa cộng đồng, văn hóa làng xóm nó đã ăn sâu vào máu dân tộc Việt mình rồi. Mình thích điểm này ở khách Việt khi mình đi dẫn tour.

Chỉ có đi với khách Việt mình mới có những khoảnh khắc xưng hô Con với Cô, Con với Chú nhờ tính chất ngôn ngữ tiếng Việt, mới có những lúc đùa vui hay chơi game vui muốn nổ cái xe (khách Tây ít có khái niệm chơi teambuilding như mình). Thế nên, mình yêu cái gần gũi làng xóm này lắm. Yêu đến chết mà thôi.

Một trong những đoàn vui nhất mình từng dẫn

Còn lại ư? Mình sợ khách Việt mình cũng đến chết. Cụ thể là mình sợ cái gì?

Mình sợ mỗi lần khách so sánh giá tour công ty này công ty kia, bảo sao bạn tao mua được rẻ hơn tao, cũng đi Thái Lan mà sao bên mày bán mắc thế.Mình sợ mỗi lần khách sai HDV như sai con đẻ một cách quá đáng, ngoài tour rồi hết BVS cũng gọi điện nhờ mua bằng được.

Mình sợ mỗi lần khách không thèm nghe thuyết minh dặn dò, đi lạc xong làm toáng lên bảo không thấy HDV dặn dò gì cả biết đường nào mà đi.

Mình sợ mỗi lần khách công nhân lên xe không quan tâm gì ngoài việc đi nhậu và đem bia lên xe uống.

Mình sợ mỗi lần ra nước ngoài là tay xách nách mang một đống vali dù chỉ đi 3 ngày.

Mình sợ mỗi lần check in đoàn ai cũng nhốn nhào đòi ngồi đầu, trong khi không chịu bỏ tiền ra mua ghế đầu (đang nói đến airlines giá rẻ).

Mình sợ nhiều lắm, mình sợ không phải vì mình không control được khách của mình, mà mình sợ khách của mình vẫn cứ giữ khư khư cái tư tưởng hẹp hòi nghèo nàn mãi ấy trong đầu. Cái đó, thì ngành nào cũng sợ.

Nếu nói sợ là dấu hiệu của việc mình không giỏi thì cũng không hề sai. Nhưng sự tôn trọng mình nhận được từ những đối tượng khách hàng khác (mà không phải khách Việt) là cực kỳ rõ ràng, và là điều không phải dễ tả bằng lời.

Mình còn nhớ như in chuyến tour đi cùng một gia đình Việt Kiều, bà vợ và 2 đứa con là người Việt, ông chồng người Hongkong. Bà vợ là một người cực kỳ xét nét, và nói thẳng luôn, là cực kỳ không biết điều. Trong khi đó, ông chồng là luật sư và cũng rất khó tính và xét nét, nhưng lại là một người cực kỳ biết điều, và suy nghĩ chín chắn trước khi phát biểu một điều gì đó.

Thời điểm đó mình đưa đoàn tới phố cổ Melaka ở Malaysia – một trong những di tích văn hóa cực kỳ quan trọng ở đây. Vừa bước chân xuống phố cổ mấy bước, bà vợ bật ngay một câu: “Không hiểu chỗ này có cái gì mà người ta đến chơi vậy trời, vừa đông đúc vừa dơ” (trong khi trước đó mọi người ai cũng tấm tắc được nghe về lịch sử uy hùng của phố cổ Melaka). Rồi bà ta quay qua ông chồng tức tưởi “You have to talk to her, why she brings us here, it’s so ugly!”.

Nghe đến đây chắc hẳn các bạn đang nghĩ trong đầu rằng chắc tại mày nói chán quá, làm bả không thấy hào hứng nên mới nói vậy. Nhưng sự thật thì cả đoàn chỉ có mỗi mình bả chê lên chê xuống, nguyên cái tour 6 ngày ở Sing và Mã chỉ muốn đi ăn nhà hàng sang, dắt con đi ăn Burger King, McDonald hết 5/6 ngày, đòi vào shopping mall chứ không đi tham quan, kêu nóng chịu không nổi đòi ngồi trên xe chứ không xuống đi cùng mọi người,…

Ở trên chỉ là một trong vô vàn câu chuyện mình được trải qua cùng nghề, chưa kể đến những trải nghiệm “thú vị” hơn khi bị gạ gẫm, bị coi thường, bị bắt bẻ, và bị đối xử không khác gì một đứa “cu li cao cấp”.

Khách Việt Nam là một trải nghiệm nghề khó khăn, thử thách gấp đôi bởi đó là người của mình, người dân tộc mình, nói ngôn ngữ của mình và mang chung một dòng máu văn hóa chảy trong người với mình, và để làm hài lòng người trong nhà, đối với mình, còn khó hơn cả với người lạ.

Nhưng không phải thế mà khách nước ngoài là một level cao hơn. KHÔNG CÓ CHUYỆN ĐÓ XẢY RA ĐÂU! Mình có thể khẳng định là không có khách nào ồn hơn Trung Quốc, nháo nhào hơn Ấn Độ, thảo mai hơn Mỹ và nghiêm túc hơn Đức (tất nhiên có rất nhiều ngoại lệ).

Và kể cả có nói gì đi chăng nữa, thì một đứa làm HDV, phải là sự hội tụ của sự “cái gì cũng biết và cái gì cũng không biết”.

Để chi? Để nói để chỉ cho người ta xem thế giới thú vị đến chừng nào, và để luôn luôn khao khát tìm tòi, học, lục lọi, đào bới, cày cuốc để lấp vào “cái gì cũng không biết đó”.

Và quan trọng nhất, phải có một cái đầu lạnh và một trái tim nóng bỏng.

Để chi? Để chửi khách bằng một nụ cười tươi rói trên môi. 😀

Crying Wojak / Feels Guy Smile Mask Meme Template

[Crazy Stupid Journeys] Chương cuối cùng: Nhà Uyên về, Hà Giang Uyên chờ.

Hôm nay mở một loạt entry nháp trong blog của mình ra, thì chợt thấy có một bản đã được ủ đến mức gần lên men từ 2019. 

Đó là một bản nháp nằm trong chuỗi bài tâm sự tỉ tê những câu chuyện ngu ngốc trong hành trình Xuyên Việt suốt 2 tháng bằng xe máy của mình vào hè 2016. 

Bản nháp kể về điểm cuối cùng trong hành trình của mình, cũng là nơi mình luôn dành cho nó một tình cảm rất đặc biệt – Hà Giang. Mình muốn viết tiếp câu chuyện cuối cùng cho hành trình đẹp đẽ này, và đặt một dấu chấm lửng cho series sẽ tiếp tục còn có những điều mới mẻ hơn trong tương lai. Yeah.

Một góc nhìn từ cột cờ Lũng Cú

Trở về từ Bắc Giang lạ mà quen, mình vẫn chưa qua nổi cơn nhớ nhung tha thiết núi rừng. Với mình, tình yêu đối với núi non chưa bao giờ là đủ. Sinh ra ở nơi rừng bạt ngàn biển mênh mông, sông suối có, ao hồ cũng không thiếu, thế nhưng cứ thế mà đâm đầu vào trót yêu mấy tảng đá dựng đứng một màu gọi là núi.

Không gì sánh được cái cảm giác như được nhấc bổng lên hoàn toàn, bé nhỏ đến bao nhiêu khi trước mặt là bạt ngàn rừng núi, phía dưới chân là thung lũng, xung quanh là mây mù, mùi cây cỏ ẩm cứ vương bên cánh mũi. Mình có kiêu căng ngạo mạn đến mấy, cái tôi lớn đến mấy, mạnh mẽ đến mấy, đứng trước núi rừng vẫn cứ cảm thấy yếu đuối, tí hon như một hạt cát, cảm thấy mình chưa biết một tí ti gì về thế giới này.

“Đi Hà Giang với em!” – mình quăng một câu lạnh tanh cụt ngủn về phía Linh, người anh đến từ Hải Dương mà mình quen được ở Sài Gòn. Kể ra mình cũng ít có lạnh lùng vô duyên, khi ra tới Hà Nội mà chỉ chăm chăm gạ gẫm người ta để thỏa mãn mục đích của mình. Mình đã luôn nghĩ về Hà Giang suốt chuyến đi, đã tưởng tượng trong đầu sẽ một mình một ngựa oanh tạc hết cái Đông Bắc cho bằng được, kiểu ta đây cóc cần đứa nào đi cùng. 

Thế nhưng bây giờ trong một trưa nắng gắt bên tách cà phê ở Cộng, mình lại thốt ra câu đấy với anh Linh. Anh có vẻ cũng bất ngờ với ý định đó của mình, liền ngắc ngứ hỏi han đi bao lâu, chừng nào về, rồi plan như nào blah blah. Mình trả lời: “cứ đi thôi, em chả biết”.

Đúng 2 ngày sau, mình và anh Linh đã đầy đủ đầu mình tay chân cùng một em lều yên vị trên xe tiến về phía đông Hà Nội. Đây là ngày mình vừa háo hức, vừa buồn đến thối cả ruột. Háo hức vì suốt 2 tháng vừa qua, đây sẽ là lần mình được người ta chở đi gần như nguyên một quãng đường xa xôi, không còn cảnh tự xế trong cô đơn nữa. Cả háo hức vì sắp chạm tới cực Bắc, sắp đặt được dấu chấm đẹp đẽ cho hành trình của mình rồi. 

Nhưng buồn thối ruột vì sao? Vì mình sẽ sắp phải tạm kết thúc hành trình của mình, sắp hết được lăn lê bò trườn ưỡn ngực ra chầm chậm hít hà cuộc sống bụi đường, sắp phải quay lại bốn bức tường ở nhà, sắp được đi tiếp đi hết cái miền Tây Nam Bộ, nhưng sẽ không còn tự do nữa. 

Đi một mình rất vui, nhưng một mình quá nhiều đâm ra chai sạn, riết không còn phản ứng với những người đi chung nữa, thế nên lần này có được bạn đồng hành trên một quãng đường dài, mình cảm thấy như được trải nghiệm một điều gì mới mẻ tươi tắn hơn.

Mình liến thoắng suốt đoạn đường từ Ngã Tư Sở – nơi mình ở cùng nàng thơ của mình cho đến khúc cua băng qua Vĩnh Phúc, tạt qua Tuyên Quang cho đến trung tâm thành phố Hà Giang với anh Linh. Mình nói về đủ thứ trên đời, nào địa lý lịch sử triết lý văn học, cho đến những thứ vu vơ vớ vẩn nhất là tại sao vạch ở giữa đường có chỗ thì thẳng liền chỗ thì đứt đoạn (Đố các bạn biết tại sao). 

Sau chuyến đi này, mình mới biết có người không biết AH1 là viết tắt cho cái gì, TL là cái quần gì vẫn thường xuất hiện trên bản đồ dọc đường đi, và Nghệ An là tỉnh lớn nhất Việt Nam!? 🙂 Theo kế hoạch tạm thời được bàn bạc ngay trên đường đi, bọn mình sẽ ở lại TP. Hà Giang 1 đêm, sau đó tiếp tục dừng ở thị trấn Yên Minh 1 đêm, băng lên Lũng Cú, vượt đèo Mã Pí Lèng qua thị trấn Mèo Vạc, sau đó thì sống chết tính sau. 

Đèo lên đến Lũng Cú

Thế nhưng cuộc đời với mình không bao giờ là bình thường. “Đi luôn đi anh!” – mình nhẹ nhàng bật ra một câu khi đặt chân được tới trung tâm thành phố Hà Giang, ngồi chễm chệ ăn trưa lúc 1h chiều. mình và anh Linh đến được TP Hà Giang trong vòng hơn 5 tiếng đồng hồ, bắt đầu từ 8 rưỡi sáng. “Còn sớm quá, ở lại đây một đêm chết già mất!” – mình chắc nịch một câu.

Mình nói ra câu đấy mà không biết sự tình ra như thế này là đều nhờ vào sự bay theo chiều gió của mình, không plan, không một lịch trình cụ thể. Nói thật ra, mình thích để mọi sự tự nhiên, nếu cứ đi theo một đường thẳng, sẽ chẳng có gì thú vị, chẳng còn gì để kể. Và giờ đây theo như ước nguyện, mình có thứ để kể, về sự “lên kế hoạch” tuyệt vời của mình, một sự có thể gọi là vừa cố tỏ ra cool ngầu vừa ngu ngốc.

Một góc trên đèo Mã Pí Lèng nhìn xuống sông Nho Quế

Còn tiếp…

 

blog bullet journal

7 Blog Bullet Journal truyền cảm hứng nhất

Nếu các bạn đã ở đây, thì mình biết chắc rằng các bạn đang trên đường đi đến việc tìm hiểu về Bullet Journal một cách chuyên sâu, hơn là việc chỉ cầm một cuốn sổ và một cây bút lên và viết nguệch ngoạc trong đó.

Ngoài những nơi truyền cảm hứng về Bujo liên quan đến hình ảnh như Pinterest hay Instagram, thì Blog Bullet Journal chuyên sâu của các blogger chuyên viết về Bujo trên thế giới là một nguồn cực kỳ đáng tham khảo, nếu bạn thực sự nghiêm túc về phương pháp ghi chép này.

Vậy để Uyên mách cho các bạn một ít nguồn như vậy heng. Well, shall we?

1. Boho Berry

You don't have to be an expert to blog. - Kristie Hill
Source: Kristie Hill

Boho Berry là Blog được lập bởi một chị người Mỹ tên là Kara Benz mà Uyên biết đến đầu tiên khi mới tìm hiểu về Bullet Journal.

Blog này dành riêng cho những bạn quan tâm về lifestyle hiện đại, cải thiện bản thân, cách sắp xếp, lên kế hoạch và Bullet Journal.

Blog của chị Kara có đầy đủ những bài viết về những chủ đề liên quan, những mẫu Bullet Journal do chị tự thiết kế, các layout mới lạ, những dụng cụ cần thiết để bắt đầu làm Bujo, những cách ghi chép sáng tạo áp dụng cho Bujo, và shop sản phẩm liên quan đến Bujo do chị tự phát triển

Những bạn nào cần một nguồn cảm hứng phóng khoáng, Boho Style, và những thông tin chuyên sâu về cách phát triển bản thân, thì đừng bỏ qua Boho Berry.

2. Tiny Ray Of Sunshine

Tiny Ray of Sunshine - Trang chủ | Facebook
Source: Facebook

Cùng một mạng lưới những nhân vật hoạt động trong lĩnh vực Lifestyle và Bullet Journal nổi bật, chắc chắn phải kể đến blog Tiny Ray Of Sunshine của chị Kim, đến từ Mỹ.

Khá giống với chị Kara, chị Kim đã sử dụng Bullet Journal hơn 5 năm, và có rất nhiều chia sẻ bổ ích về hệ thống ghi chép này.

Uyên khá thích các tips luyện chữ Calligraphy của chị Kim chia sẻ, cực kỳ chi tiết, bài bản và đẹp mắt.

Chị Kim và chị Kara đều có một hội Book Club của riêng mình, bàn về các đầu sách bổ ích nên đọc, cũng như một hội fandom rất lớn về Bujo để các bạn có thể học hỏi thêm rất nhiều điều thú vị.

3. Little Coffee Fox

Shelby Abrahamsen on Twitter: "Make sure to check out my latest ...
Source: Twitter

Nếu các bạn đã từng tìm kiếm những mẫu layout digital in sẵn cho Bullet Journal thì chắc hẳn sẽ “vô tình” vào blog Little Coffee Fox mà không hay.

Đây là chiếc blog Bullet Journal nhỏ xinh được thai nghén bởi một bạn nữ tên Shelby. Khác với hai blog trên, thì blog của bạn Shelby chỉ tập trung vào riêng Bullet Journal.

Các bạn có thể tìm thấy tất tần tật những điều về Calligraphy, dụng cụ Bujo từ cơ bản đến nâng cao, các nguồn cảm hứng để bắt đầu Bujo, các mẫu Bujo tham khảo được tổng hợp với số lượng lớn,…tại blog này.

Kể cả bạn là một Beginner hay một Expert trong Bullet Journal rồi, thì blog này đều rất phù hợp để các bạn có thể học hỏi sâu hơn trong hành trình đến với phương pháp ghi chép này.

4. The Petite Planner

Blog Bullet Journal
Source: Facebook

Đây sẽ là một chiếc blog hoàn hảo cho những bạn thích nghiên cứu về các cách ghi chép khác nhau ngoài Bullet Journal

The Petite Planner đúng với tên gọi của nó, là một blog Bullet Journal giới thiệu từ A – Z về rất nhiều cách ghi chép khác nhau, những phương thức quản lý bản thân, quản lý chi tiêu, cảm hứng làm việc, cách tạo và sử dụng những layout mới trong Bujo, hướng dẫn Doodle (vẽ tay),…

Ngoài ra blog còn có những khóa học dành cho các bạn thành viên của blog khá chi tiết, và một thư viện mẫu layout Bujo khá đồ sộ từ Free đến trả phí được thiết kế bởi chính chủ blog.

5. Diary of a Journal Planner

Blog Bullet Journal
Source: Website

Diary Of A Journal Planner là một chiếc blog về Bullet Journal hoàn hảo dành cho những bạn nào mới tìm hiểu, thích những bài hướng dẫn chia sẻ ngắn gọn, dễ hiểu, những mẫu layout nhỏ xinh dễ thương.

Được tạo ra bởi hai bạn tên Thass và Kirsty, với niềm đam mê yêu thích Bujo, Washi Tape và vẽ vời, blog y chang một cuốn nhật ký nhỏ xinh ghi lại hành trình chia sẻ những cảm hứng và kinh nghiệm của hai bạn về Bujo.

Trong blog bạn có thể tìm thấy những bài hướng dẫn chi tiết để bắt đầu Bujo cơ bản đến bujo nâng cao. Và đặc biệt là rất nhiều hướng dẫn bổ ích về cách Doodle ở nhiều chủ đề khác nhau để trang trí cho Bujo của bạn

6. Bullet Journal 101

Blog Bullet Journal

Bullet Journal 101 là một blog Bullet Journal phù hợp cho những bạn thích phong cách đứng tuổi hơn, thích đọc thông tin chuyên sâu và đọc review về những sản phẩm nâng cao dành cho Bullet Journal

Blog tổng hợp nhiều mẫu Bujo từ nhiều nguồn khác nhau làm nguồn cảm hứng, review rất nhiều và chi tiết các sản phẩm tốt cho Bujo

Nếu các bạn đang có ý định mua những sản phẩm chuyên dụng cho Bujo từ nước ngoài, thì blog này là một nơi tốt để các bạn có thể tham khảo, so sánh trước khi quyết định mua.

7. Bullet Journal Official Site

Blog Bullet Journal
Source: Youtube

Chắc chắn bạn sẽ phải vào xem website chính thức của người sáng lập ra Bullet Journal là anh Ryder Carroll trong khi tìm hiểu về Bullet Journal rồi

Khác với nhiều người khác, anh Ryder luôn “stick” với hệ thống ghi chép cơ bản của mình, dù ở trên Instagram, Facebook, Pinterest hay Website, anh đều post lên những hình ảnh cực kỳ cơ bản và đơn giản trong Bujo của anh.

Nếu bạn là một người yêu thích và theo đuổi khái niệm thuần túy và chuyên sâu của Bullet Journal, đây là blog Bullet Journal mà các bạn nên bookmark vào ngay và liền

Ở đây bạn có thể tìm mua cuốn sách “The Bullet Journal Method” của chính Ryder viết, những tips hữu ích về cách ghi chép, những sản phẩm gốc được thiết kế bởi team của Ryder như sổ, các ebook chuyên sâu và thậm chí là App mobile hỗ trợ việc take note được phát triển bởi chính team và cộng đồng Bujo.

Còn blog Bullet Journal nào khác mà các bạn muốn recommend cho Uyên không nè? Comment bên dưới cho Uyên biết nha!

Happy Bullet Journaling!

font chữ bullet journal

4 kiểu Font chữ Bullet Journal basic bạn nên luyện ngay và liền!

1. Kiểu chữ nét brush

Đây là kiểu chữ được nhiều người quan tâm tập luyện nhất khi bước vào thế giới của Bullet Journal .

Để có thể “master” kỹ năng đi nét đậm nhạt của chữ, bạn nhất định phải tập luyện, kể cả với những người chữ đã đẹp sẵn, thì để viết được mượt mà kiểu chữ này vẫn đòi hỏi một sự tập luyện nhất định.

Hãy bắt đầu với những nét cơ bản lên xuống đầu tiên để quen tay. Các bạn có thể download mẫu tập viết chữ Calligraphy của Uyên ở đây để tập dần, sau đó nâng cao lên viết thành từng từ có nghĩa, và sau đó là một câu dài.

Để luyện chữ nét brush, bạn cần có đầu tiên (đương nhiên) là một cây bút brush. Phù hợp nhất cho người mới bắt đầu và cả người dùng lâu năm các bạn có thể tham khảo cây Tombow Fudenoseko hoặc cây Pentel Touch. Hai loại này cực dễ viết, mực đi êm và rất bền. Highly recommend nha!

2. Kiểu chữ thường (viết hằng ngày)

font chữ bullet journal

Kiểu chữ thường thì sẽ là nét riêng của mỗi người. Nhưng để có được một kiểu chữ đơn giản, dễ nhìn, sạch sẽ và gọn gàng thì không phải dễ.

Bạn có thể bắt đầu bằng việc ghi một câu bằng chữ bình thường của bạn xuống, sau đó từ từ điều chỉnh những nét móc, nét thừa đi, rồi cuối cùng lược bỏ hẳn những kiểu đá chữ không cần thiết. Bạn sẽ bất ngờ khi nhìn vào cuốn Bujo của mình sau khi chữ viết được tối giản tối đa sẽ gọn gàng đến mức nào đâu hehe.

Những cây bút hỗ trợ cho việc ghi chép hằng ngày mượt mà trơn tru và bền có thể kể đến như Muji Pen (siêu thích), hoặc gần đây mình đang xài em Kaco Pure khá thích, giá thành mềm dẻo mà outlook bên ngoài nhìn cũng rất ưng luôn.

3. Kiểu chữ nét free-hand

font chữ bullet journal

Tại sao lại nên luyện nét chữ Freehand?

Kiểu chữ Freehand là kiểu chữ mình thích nhất khi làm Bullet Journal, bởi tính tối giản, tinh tế, và tiện lợi của nó.

Với chữ Freehand, các bạn có thể bỏ qua bước viết Heading lung linh bằng bút brush, có thể tạo cho cuốn Bujo của bạn một vẻ ngoài minimalism, hơn nữa lại chẳng tốn thời gian một tí tẹo nào, lại dễ viết, dễ luyện và dễ…đẹp.

Đủ lý do để thuyết phục các bạn với em chữ này chưa?

4. Kiểu chữ nghiêng cách điệu

font chữ bullet journal

Bạn chắc không muốn cuốn Bujo của các bạn trông nhàm chán đơn điệu bởi những font chữ quá quen rồi đúng không?

Vậy thì chắc chắn các bạn phải “trang bị” thêm font chữ nâng cao mà mọi dân thích luyện chữ đều mong muốn viết được đẹp này: Chữ Calligraphy.

Calligraphy thực ra chỉ chung những kiểu chữ cách điệu bao gồm cả chữ nét brush, nhưng ở đây mình sẽ phân nó ra riêng biệt như thế này cho các bạn dễ hình dung.

Để luyện được nét chữ không hè dễ này, các bạn sẽ phải có cho mình những kiểu bút chuyên dụng, mà ở đây thường sẽ là bút mực, bút lông, bút chuyên dụng cho Calligraphy.

Với những bạn mới tập, các bạn có thể sắm một cây đơn giản và “đỡ xót túi” như Artline Calligraphy hoặc advanced hơn là cây bút máy Lamy Safari. Đây là hai cây bút ở hai phân khúc cực kỳ khác nhau, nên bạn có thể cân nhắc nâng lên một khi các bạn quyết tâm tập viết Calligraphy một cách nghiêm túc nha.

Chúc các bạn luyện chữ vui! xD

Phim LGBT & một list gợi ý không thể sung sướng hơn

Xin lỗi các bạn vì dạo này (và sẽ còn nhiều dạo nữa nếu con Vy nó chưa chịu đi) toàn spam bài về Phim ảnh rồi kỹ năng các kiểu. Nhưng biết sao được, niềm đam mê phim ảnh mãnh liệt đã kéo mình trở lại chuyên mục mà mình luôn muốn viết rất nhiều. 

Và hôm nay mình lại bày trò mồi chài các bạn giết thời gian bằng list phim thuộc một trong những thể loại mình thường hứng thú nhất: LGBT+Vậy xem phim gì cho cảm thấy sung sướng dù bạn ít khi đụng tới thể loại này nào?

1. Blue is the warmest color (2013)

Cảnh báo trước, là phim CỰC KỲ NHIỀU cảnh nóng mệt mắt, mỏi miệng.BITWC là phim về đề tài đồng tính nữ của Pháp, từng làm mưa làm gió vào thời điểm ra mắt cách đây 7 năm – cũng là thời điểm mình vừa đủ tuổi để xem thể loại này lol.

Vì là một bộ phim mang đầy phong cách và văn hóa hơi lạ từ nước Pháp, nên cách mà mạch phim dẫn các bạn đi cũng không…dễ tiếp cận cho lắm. Cho đến khi bạn xem đi xem lại bộ phim nhiều lần, thì bạn mới thấy được cái chất “thật” của thông điệp mà phim mang lại.

Highly recommend đối với các bạn đã từng xem nhiều phim đồng tính, không rec cho bạn nào vẫn lạ lẫm với đề tài này.

2. Room in Rome (2010)

Đây là bộ phim đồng tính nữ đầu tiên mình được xem.Nếu bạn đang tìm kiếm một bộ phim có những cảnh quay về thể xác đẹp một cách đầy nghệ thuật, nội dung có chiều sâu, câu thoại đơn giản nhẹ nhàng và một chút len lỏi của phong cách làm phim Châu Âu, thì Room in Rome hoàn toàn là bộ phim hoàn hảo.

Ban đầu nếu chưa quen với đề tài cùng những cảnh nóng bỏng cả tay rất chân thực của Châu Âu, bạn có thể sẽ dễ dàng cho rằng nó là một bộ phim rẻ tiền, chỉ có sex mà thôi. Nhưng Room in Rome đọng lại trong lòng người xem (ít nhất là đối với mình) nhiều hơn điều đó rất nhiều.

3. Brokeback Mountain (2005)

Nếu là một con mọt phim biết đến nhiều phim đề tài LGBT, chắc chắn bạn không thể không biết đến Brokeback Mountain (nếu bạn không biết thì mình hơi thất vọng!).Vào đầu những năm 2000, để có thể có được một bộ phim về đề tài đồng tính nam có sức hút về cả hình ảnh, diễn xuất lẫn cốt truyện, và đặc biệt được chuyển thể từ tiểu thuyết thành công như Brokeback Mountain là không hề nhiều.

Tất cả những điều đó đem lại cho Brokeback Mountain chiến thắng Oscar 2006, và tin mình đi, không tự nhiên bộ phim lại được đề cao đến như vậy.Bộ phim phá vỡ hoàn toàn hình ảnh cao bồi menly vốn đã được in sâu trong tâm trí tất cả mọi người thường thấy, và chứng minh cho chúng ta thấy được rằng tình yêu có thể đến từ những điều tưởng chừng như không thể nhất.Xem đi các bạn ơi, đừng chần chừ!

4. Moonlight (2017)

Lại một bom tấn được mình xếp sau Brokeback Mountain – Best Picture cho Oscar 2017: Moonlight.Thời điểm Moonlight được đề cử cho Oscar 2017, mình đã dự tính bộ phim sẽ có khả năng rất cao dành được chiến thắng. Bởi thời điểm đó, hàng loạt phim về người da màu đang cực kỳ nổi cộm, và Moonlight đánh một đòn tâm lý cực gắt với người xem: sự cảm thông với người da màu kết hợp cả việc là người đồng tính.

Mặc cho đánh giá về phim của mình là không cao, nhưng mình hoàn toàn đồng ý rằng Moonlight là một bộ phim được đầu tư khéo léo về kịch bản và mạch truyện. Highly recommend cho các bạn vào một ngày cuối tuần (thực ra là bất kỳ ngày nào!)

5. The way he looks (2014)

Đây là một trong những bộ phim đồng tính tuổi mới lớn đầu tiên mình biết tới. The way he looks đem lại một cảm giác khá lạ lùng so với những thước phim cùng đề tài khác.Phim mang hơi hướng nhẹ nhàng, tập trung vào những góc tâm lý đời thường và đơn giản nhất của 3 người bạn thân thuở trung học ở Brazil.

Phim được phát triển dựa trên bộ phim ngắn I don’t want to go back alone của đạo diễn Daniel Ribeiro, và đem lại hiệu ứng, đón nhận tích cực hơn rất nhiều lần bản gốc này.Bạn sẽ bắt gặp bản thân cười tủm tỉm xuyên suốt bộ phim thay vì nhức nhối buồn bã trước những câu chuyện tình cảm đồng giới khác. The way he looks tinh tế, ý nhị, đẹp và dễ cưng đến nỗi khiến bạn nhìn bầu trời u tối một sang một bầu trời trong xanh đẹp đẽ. Tin mình đi, a must-watch!

6. The Danish Girl (2015)

The Danish Girl chắc không cần quá nhiều lời giới thiệu và mô tả ở đây từ mình nữa rồi.Từng tạo nên một hiệu ứng sôi nổi trong làng điện ảnh năm 2015, The Danish Girl khó lôi kéo được những sự chú ý mạnh mẽ từ mọi đối tượng khán giả bởi nội dung thu hút và diễn xuất tuyệt vời của dàn cast “nặng đô”, đặc biệt có thể kể đến diễn viên trẻ đầy tiềm năng Eddie Redmayne. 

Với mình, câu chuyện có thật của  Lili Elbe và Gerda Wegener bản thân nó đã có dư sức hút nhất định trước khi được đưa vào cuốn tiểu thuyết và lên màn ảnh. Ca chuyển giới (gần như là) đầu tiên của thế giới vào những năm 1920 – bước ngoặt khiến cả thế giới phải chú ý ở thời điểm đó, và một lần nữa được lật lại, được thổi hồn trong thế giới điện ảnh và nghệ thuật một cách khéo léo và chỉn chu, rõ ràng là nếu bạn chưa xem The Danish Girl, hãy bắt đầu xem ngay và liền. Nha.

7. 120 BPM (Beats Per Minute) (2017)

Đây là một trong những bộ phim khiến mình cảm thấy yêu đời nhất trong 1 năm trở lại đây. Khi một bộ phim khiến bạn cười, xúc động, tỉ tê, yêu đời, suy ngẫm, khát khao khám phá một thế giới mới, thì bạn biết đó là bộ phim dành cho bạn, và sẽ được xem đi xem lại rất nhiều lần nữa. 120 BPM là một bộ phim có sức mạnh làm được điều đó đối với mình.

120 BPM kể về những chiến dịch, phong trào đấu tranh vì cộng đồng LGBT, nhưng bằng một cách không quá ồn ào phô trương, mà bằng một cách cực kỳ giản đơn đời thường, từ tốn khơi gợi những suy nghĩ trong bản thân mỗi người về một thế giới của những người được cho là “khác biệt”. Ở đó, bạn sẽ tìm thấy niềm vui, trăn trở, lo âu, nỗi sợ hãi và cả sự khát khao được sống của những con người đó. A must-see!

8. Weekend (2011)

phim LGBT

Mình không biết tại sao, nhưng hầu hết những bộ phim về đề tài đồng tính mình đã xem qua đều đưa lại cho mình những cảm giác buồn man mác, và tiếc nuối.Weekend không phải là một bộ phim ngoại lệ. Chuyện tình của những con người đang mắc kẹt trong một thế giới có những quy chuẩn của riêng nó, ngăn cản con người ta được yêu và được sống, có lẽ, là những kiểu chuyện tình vừa buồn bã, vừa có sức mạnh thôi thúc hơn bao giờ hết.

Russell và Glen trong Weekend đến với nhau bằng tình dục, và mục đích ban đầu của cả hai cũng bắt đầu từ tình dục. Nhưng cả hai vô tình bước vào thế giới của nhau, và tìm kiếm được một điều rất khác: tình yêu.Kịch bản này không hề mới, nhưng cách mà Andrew Haigh xây dựng hai nhân vật này rất đặc biệt.

Quá trình hai nhân vật tìm hiểu, dẫn đến những cảm xúc khó nói, rồi tiến tới một cảm xúc lớn lao hơn là cảm giác muốn được yêu không hề khiến khán giả bị mệt mỏi bởi những dằn vặt, đau buồn thường thấy. Weekend đủ mặn, đủ sâu để chúng ta có thể có được những suy ngẫm thấu đáo, cũng đủ nhẹ nhàng, thư thái để chúng ta có thể xem hết bộ phim từ đầu đến cuối và kết thúc bằng một nụ cười tươi mới. Như vậy đã đủ sức hút chưa?

9. Call me by your name (2017)

phim LGBT

CMBYN có lẽ là bộ phim đẹp nhất mình từng xem. Từ cảnh quay, nhân vật, đến lời thoại, đến nhạc phim,…tất cả đều hài hòa, nghệ thuật và khơi gợi nhung nhớ đến nhức nhối lòng.Mình đã bị ám ảnh bởi cái buồn man mác mà phim mang lại trong suốt 2 tháng.

Hai tháng trời mình cố gắng không nhớ lại những câu thoại nhói lòng giữa Elio và Oliver. Nếu phim chỉ dừng lại ở mối tình vụng trộm của Elio và Oliver ở thời điểm mà Đồng tính vẫn là một điều gì đó đáng bị khinh miệt thì bộ phim chắc đã không thành công tới mức đó.

Lượng kiến thức không nhỏ về nghệ thuật, văn học, điêu khắc, âm nhạc được lồng ghép vào phim một cách không thể “Ý” hơn, dẫn dắt câu chuyện của hai chàng trai theo một cách rất riêng, không thể lẫn vào bất kỳ kịch bản nào.Có thể bạn bị xiêu lòng bởi vẻ đẹp của Elio hay Oliver, bởi câu chuyện tình trái ngang giữa hai người.

Nhưng riêng mình, mình bị xiêu lòng bởi những thước phim tuyệt đẹp ở miền Bắc nước Ý, và những câu thoại không thể sâu sắc và thông minh hơn của phim. Đừng để bản thân hối tiếc vì chưa được thưởng thức tuyệt tác này nha!

10. Carol (2015)

phim LGBT

“Tình yêu ở mọi nơi” – đó là điều đầu tiên xuất hiện trong đầu mình khi nghĩ đến bộ phim Carol.Carol là một bản dạ khúc vừa buồn vừa đa cảm giữa Theres và Carol. Theres – một nữ nhiếp ảnh gia trẻ đầy khát khao. Carol – một người phụ nữ từng trải và độc lập. Hai cá thể này tưởng chừng như đối lập hoàn toàn với nhau, nhưng lại có một sức hút mãnh liệt chực chờ bùng nổ khi nhìn vào ánh mắt nhau.

Nếu yêu những thước phim tinh tế, không ồn ào kịch tính, chỉ tập trung đặc tả tâm lý của nhân vật và những chuyện tình vừa đẹp vừa đa cảm, Carol sẽ là một lựa chọn hoàn hảo dành cho bạn.

11. A Fantastic Woman (2017)

phim LGBT

A Fantastic Woman là một bộ phim cực.kỳ.đã! Lâu lắm rồi mình mới được xem một bộ phim về đề tài chuyển giới lay động và đầy cảm xúc như thế.Có thể bạn sẽ thấy hơi…lạ khi bắt đầu xem những phút đầu của bộ phim, bởi phong cách và văn hóa làm phim của Tây Ban Nha nói riêng và châu Âu nói chung có khuynh hướng cá nhân khá nhiều, và đôi khi khiến chúng ta – những con người Á Đông cảm thấy hơi khó hiểu. 

Nhưng một khi đã nắm được mạch của bộ phim, tất cả những điều đó sẽ lu mờ, và chỉ để lại hình ảnh một người phụ nữ “đích thực” tên Marina, mạnh mẽ kiên cường đấu tranh cho hạnh phúc trong thế giới mà cô chấp nhận đánh đổi mọi thứ để được bước vào, và tồn tại. Bất chấp những định kiến, dằn vặt từ những người xung quanh, Marina ngẩng cao đầu sống với lý tưởng của chính mình, để được sống như một phụ nữ bình thường, được xã hội công nhận, được đối xử như bao người phụ nữ khác.

Phim có vị đắng, chua, ngọt dịu hòa trộn xuyên suốt cuộc đời của nhân vật Marina. Nên mình khuyến cáo, đừng nên ăn gì trước khi xem phim, để có thể cảm nhận được hết những dư vị mà bộ phim đem lại một cách chân thực và rõ ràng nhất.Chúc các bạn xem phim vui! xD

6 TV Show hay nhất đáng để xem năm 2020

Nếu bạn đang cảm thấy mình quá rảnh, muốn xem gì đó vừa giải trí, vừa “gặt” được một bài học hay thông điệp hay ho, các bạn có thể làm việc đầu tiên đó là đi pha ngay một ly trà, hoặc một ly cà phê, hoặc bất cứ thứ gì làm các bạn vui và sung sướng, rồi ngâm cứu kỹ 6 gợi ý cho TV Show hay nhất mà bạn nên “cày” vào mùa rảnh rỗi này nha.

Well, shall we?

1. Orange is the new black

tv show hay nhất

Cảnh báo trước, đây là một trong những bộ phim truyền hình của Mỹ nhiều cảnh bạo lực và tư tưởng quái đản nhất bạn có thể tưởng tượng.

Nếu muốn biết thực trạng nhà từ ở Mỹ khốc liệt thế nào, con người có thể thay đổi ra sao, cuộc sống cô độc có thể kinh khủng tới mức nào nếu bạn là kẻ yếu đuối,…thì bạn tìm đúng phim rồi.

TV Shows này đã từng làm mưa làm gió trên Netflix, nhưng chắc vì hardcore quá nên càng về sau rating càng giảm. Nhưng với mình thì đây vẫn là một trong những TV show hay nhất năm 2018 các bạn nên theo dõi.

2. Money Heist

tv show hay nhất

Gương mặt tiêu biểu của điện ảnh Tây Ban Nha năm 2020 là đây các bạn ạ! Money Heist hội tụ tất tần tật mà phim truyền hình bây giờ có: gay cấn, thú vị, cốt truyện thông minh, diễn viên đẹp, yếu tố văn hóa đậm đà, xây dựng nút thắt siêu tinh tế.

Money Heist thuộc phim hành động, giật gân, nhiều cảnh bắn chém được làm khá tốt, không bị cường điệu hóa như mấy phim Mỹ. Đặc biệt là cốt truyện khá mới mẻ, có nhiều plot twist khiến khán giả tưởng như quen thuộc mà…đếch phải, cuối cùng là bị…lừa hết.

Dù là phim truyền hình hành động điển hình, nhưng Money Heist nhẹ nhàng đem đến cả tá thông điệp sâu sắc đến người xem, khiến cho việc xem phim truyền hình bây giờ đã trở nên bớt “nhạt nhẽo” như ngày xưa.

Money Heist xứng đáng là một trong những TV Show hay nhất trên Netflix thời điểm hiện tại!

3. Sex Education

tv show hay nhất

Series này hiện tại đã quá đình đám rồi. Đình đám tới nỗi đến cả những đứa bạn mình biết chả bao giờ xem phim bộ, nay kết hợp cả Cô Vy vào để bàn tán, bình luận sôi nổi về bộ này. Thiệt đời thay đổi chẳng lường trước được.

Series này cực phù hợp đầu tiên là cho các phụ huynh, đặc biệt phụ huynh Việt Nam có khuynh hướng cổ hủ, chẳng bao giờ dám đề cập đến vấn đề tình dục sớm với con cái.

Thứ hai là các đối tượng tuổi teen mới nhú, nhú mới có cái thân chứ nhận thức chưa nhú lên nổi. Các em cần phải xem, phải nghiền ngẫm, để thấy rằng tuổi các em đã phát triển nhanh tới mức nào, và nếu không có những kiến thức cơ bản về vấn đề tình dục ngay từ đầu, thì các em sẽ phải dở khóc dở cười như thế nào.

Hỡi các bậc phụ huynh và con em mới lớn, dịch tới, đang rảnh, nhớ thêm vào list bổ túc xem dần nha!

4. Black Mirror

tv show

Trời quơi, thiệt chưa có phim nào thông minh như Black Mirror, khai thác một cách quá sáng tạo và khác lạ trong khía cạnh công nghệ và đời sống.

Black Mirror là một series nhưng gồm các câu chuyện tách rời không liên quan đến nhau, nhưng có cùng một chủ đề liên quan tới việc công nghệ đã thay đổi cuộc sống của chúng ta như thế nào.

Đây là một series khá phù hợp ở thời điểm này, khi internet/công nghệ là thứ điều khiển nhận thức và thế giới quan của chúng ta quá nhiều, nhất là khi có một biến cố lớn xảy ra với toàn thế giới như Cô Vy.

Black Mirror có thể được xếp vào list Phim Hack Não mà mình đã từng viết trước đây, bởi những thông điệp của phim không phải là dễ thẩm thấu với hầu hết nhiều người. Nên các bạn có thể cân nhắc trước khi xem.

5. Hannibal

Hiện tại với mình thì chưa có series nào dễ dàng vượt qua được Hannibal hết.

Nếu ai đã từng xem các thước phim lẻ liên quan đến nhân vật Hannibal Lecter lừng danh – nhân vật phản diện hư cấu tiêu biểu nhất mọi thời đại, thì chắc chắn sẽ không thể không thích series Hannibal

Một bác sĩ thông thái, lịch lãm, (vãi) hiểu biết, nấu ăn ngon, cực kỳ thông minh, tâm lý và thích…ăn thịt người, thì nghe đến đây mình biết khó mà cưỡng lại việc lao vào ngay và liên cày ngay bộ này trong mùa dịch này. Xem thôi!

6. Westworld

Đây là series ban đầu mình không có mấy hứng thú cho lắm, vì thường mình không thích thể loại khoa học viễn tưởng.

Nhưng phim đưa đẩy thế nào lại cày hết 2 season và ngóng chờ như một con cún tới season 3.

Westworld được chuyển thể từ tác phẩm điện ảnh cùng tên năm 1973, và hiện là một trong những tác phẩm TV Show được chuyển thể thành công nhất tới thời điểm hiện tại

Phim đem lại khá nhiều cung bậc cảm xúc và nhiều cú ngoặt khá bất ngờ, nhiều suy ngẫm về thế giới công nghệ trí tuệ nhân tạo, cũng như mối liên hệ với xã hội chìm đắm trong thế giới ảo ngày nay.

Mình nghĩ từng đó sơ lược cũng đủ để các bạn thêm Westworld vào danh sách chờ xem ngay và liền được rồi.

Chúc các bạn cày phim mùa dịch vui! xD

Viết gì vào Bullet Journal giữa mùa đại dịch?

Mình biết có nhiều, thậm chí là rất nhiều người sẽ bỏ trống huơ trống hoác cuốn Bujo vào thời điểm đại dịch này. Học sinh sinh viên, người đi làm, người kinh doanh,…ai chắc bây giờ cũng sẽ chỉ chăm chăm vào việc “chừng nào con virus này nó mới đi cho mình nhờ!”, và suốt ngày bị nhồi nhét bao nhiêu là thông tin liên quan đến con đại thị dịch này mà thôi.

Vậy nếu là học sinh sinh viên mất học, giáo viên “mất dạy”, đi làm mất việc (như mình), kinh doanh mất khách, thì cuốn Bullet Journal của bạn sẽ tồn tại với mục đích gì nếu không được ghi xuống những kế hoạch công việc hằng ngày đây?

Tin vui là cuộc đời của bạn không buồn chán đến mức nếu không có những điều đó thì bạn sẽ chết, và cuốn bujo của bạn vẫn có thể hoạt động năng suất không kém vào cái mùa mắc dịch này. Rồi, giờ ghi cái gì được?

1. Công thức nấu ăn/đồ uống

bullet journal mùa dịch
Source: Savor & Savvy

Mình không biết các bạn có thích nấu ăn hay không, hay nấu ăn có giỏi hay không, nhưng biết chắc rằng, nấu ăn là một sở thích các bạn nên có (ít nhất trong mùa dịch này). Để làm chi?

  • Xả stress
  • Tập trung làm một việc thú vị, đòi hỏi cả sự nghiên cứu, tính kiên nhẫn
  • Tiết kiệm tiền thay cho việc ăn ngoài và tập luyện thói quen quản lý một bữa ăn lành mạnh cho riêng mình.

Bạn có thể bắt đầu bằng những layout đơn giản như một công thức món ăn mà bạn muốn nấu/yêu thích

Sau đó có thể “up level” lên bằng việc sắp xếp những món ăn đó rồi tạo nên một menu bữa ăn hàng ngày theo lịch trình mỗi tháng

Hoặc pro hơn, chỉn chu hơn, có thể tạo một layout ghi xuống những nguyên liệu cho một bữa ăn bạn phải có cho một chế độ luyện tập nào đó trong một khoảng thời gian nhất định.

Yên tâm là với chủ đề ăn uống, mỗi ngày bạn mở Bujo của mình ra sẽ là một ngày hào hứng và vui vẻ, vì biết là mình chuẩn bị nấu được một món ăn nào đó mới, hay được tự mình lên idea cho những thứ sẽ “đi vào dạ dày” của mình. “You are what you eat!”, nhớ lấy nha!

2. Lịch tập luyện thể thao

Source: Sweet Demeter

Mấy con sâu lười, cả đời không vận động, suốt ngày ôm máy hãy thức tỉnh dần đi, vì kể cả không có đại dịch, thì khi nằm xuống rồi, ốm yếu bệnh tật, thì việc kiếm tiền hay mơ mộng về một chuyến du lịch xa xôi nào đó chỉ mãi là một khái niệm mơ hồ mà thôi.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, hãy mở toang cửa sổ ra, cho nắng vào, uống một ly nước đầy, ngồi xuống hí hoáy kế hoạch tập luyện và mục tiêu rèn luyện thân thể cho cả tháng, rồi xách mông lên, tập ngay và liền thôi các bạn.

Hãy bắt đầu bằng những kế hoạch đơn giản nhất như list những bài tập tại nhà cơ bản, số lượng bài tập, số hiệp mỗi bài tập, trong ngày hôm đó tập trong thời gian bao nhiêu, mục tiêu cả tháng tập đó là gì? Tăng cân? giảm cân? tăng độ chắc cho tay chân ngực mông hay chỗ qq nào? Viết xuống, và hãy bắt đầu hành động đi, đừng có viết không thôi, phí lắm!

3. Bảng theo dõi các thói quen mới

bullet journal mùa dịch

Habit Tracker là layout ít khi không xuất hiện trong Bullet Journal của mình. Đừng lầm tưởng là bạn phải liệt kê ra những thói quen tốt để theo dõi không thôi, hãy liệt kê ra cả những thói quen xấu mà bạn muốn sửa/loại bỏ.

Hoặc thậm chí một tips mà các bạn có thể áp dụng vô cùng hữu ích, là chỉ liệt kê ra hết những thói quen xấu không thôi, để mỗi lần nhìn vào, các bạn đối mặt trực tiếp với thói quen xấu của mình một cách rõ ràng hơn. Dù mình biết nó rất khó ;))

4. Những câu quote bằng ngoại ngữ bạn đang học

Source: Diary of a journal planner

Một cách cực kỳ hữu hiệu đối với mình khi học ngoại ngữ bằng Bullet Journal đó chính là ghi xuống những câu quote.

Tại sao nó hữu hiệu? Một: nó truyền cảm hứng. Hai: nó dễ tiếp thu. Ba: Nó chứa nhiều thông điệp và các kiểu cấu trúc ngữ pháp khác nhau, vì bản chất nó là một câu trích dẫn. Và bốn: bạn có thể viết, đọc, và áp dụng nó bất cứ đâu, bất cứ hoàn cảnh nào.

Từng đó lý do đã đủ để bạn bắt đầu chưa?

5. Hố ideas bất tận

layout cơ bản bullet journal

Dù các bạn có hoạt động hay làm nghề liên quan đến sáng tạo hay không, thì vẫn hãy nên có cho mình một trang riêng để viết xuống tất tần tật những ý tưởng trong đầu bạn.

Mình luôn có một trang tên là Brain Storm/Brain Dump để…vứt xuống và sắp xếp lại tất cả những ý tưởng chợt lóe ra trong đầu mình. Có thể lúc đó ý tưởng đó không hữu dụng đâu, nhưng khi ngồi xuống đọc lại, bạn sẽ tìm thấy cho mình những idea hay ho từ những idea nguệc ngoạc trước đó mà bạn tưởng chừng như vớ vẩn.

Và từ việc viết xuống một cách tự do, não bạn sẽ hoạt động một cách rất tự nhiên, nhạy bén hơn và suy nghĩ thông suốt hơn. Thử liền đi nha!

6. Trang tập luyện chữ viết

layout cơ bản bullet journal

Luyện chữ là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn, tập luyện không ngừng và sự kiên trì khủng khiếp. Nhất là nếu bạn đang cảm thấy tại sao chữ mình cầm bút Brush như người ta mà không họa ra được nét thanh nét đậm ảo diệu như trên mạng, thì hãy tận dụng dịp dư dả thời gian này, dành ra chỉ 15 – 20′ thôi, nắn nót viết chữ để sau này còn có dịp chụp được một bức ảnh Bullet Journal có heading siêu đẹp siêu cool để lòe chúng bạn chớ.

Để có thể luyện chữ Calligraphy được dễ dàng, hãy đầu tư một chiếc bút nét brush cơ bản như của Tombow Brush Pen hoặc Sakura Koi Brush Pen về xài, vừa tốt vừa phù hợp để luyện chữ.

Các bạn có thể download sheet luyện chữ bút Brush của Uyên ở đây để về luyện nha!

7. TV Show/ Films cần xem

layout cơ bản bullet journal

Cái mục này thì chắc khỏi bàn ha, khi làm thì siêu háo hức, khi điền vô thì háo hức hơn, còn khi ngồi review hay tô màu vào thì oải hết sức (vì quá nhiều thứ cần xem lol)

Hãy soạn ra cho mình một layout lung linh nhất có thể, điền vào trong đó những bộ phim hay ho mà các bạn muốn “tu luyện” trong mùa dịch này, xem xong thì note lại những câu quote hay, review đánh giá lại.

Nếu đang bí phim thì bạn có thể tham khảo list Phim truyền cảm hứng du lịch, hoặc list Phim Hack não của Uyên để bổ sung vào list nha.

Chúc các bạn tránh dịch cùng Bullet Journal vui! xD

5 loại Sổ Bullet Journal đáng mua nhất

Hew hew, sau những ngày nằm vùng và research mệt mỏi, mình đã trở lại, với chiến tích chinh chiến hết store này tới review nọ, thì đã lọc ra được cho các bạn 5 cuốn sổ Bullet Journal chất lượng nhất của những thương hiệu từ quy mô lớn đến nhỏ xíu xiu ở Việt Nam mình đây.

Trong list này mình đánh giá dựa trên những tiêu chí sau: Độ bền, độ ưa nhìn, chất lượng giấy, độ tiện lợi và giá thành. Và có một đặc điểm nữa, những cuốn sổ này hoàn toàn là hàng nội địa, locally produced (tự gia công sản xuất tại Việt Nam). Còn lại những loại sổ của nước ngoài, mình sẽ dành hẳn một bài riêng sau nha. Well, shall we?

1. Sổ của Crabit Notebuck

sổ bullet journal

Dù là một beginner hay pro trong Bullet Journal, thì chắc chắn bạn đã từng biết đến dòng sổ tay của hãng Crabit đình đám ở Việt Nam.

Đây có lẽ là một trong những thương hiệu tiên phong ở Việt Nam tự sản xuất sổ tay dành riêng cho đối tượng trẻ nói chung và cộng đồng Bujo ở Việt Nam nói riêng cực kỳ thành công.

Mẫu mã của Crabit vừa hợp gu, hợp thời, chất lượng giấy ổn, và đặc biệt là giá thành trên cả ổn và phù hợp với nhiều đối tượng.

Từ sổ tự trang trí, sổ planner mẫu sẵn, sổ còng hay sổ lò xo, Crabit có hết cho bạn. Đặc biệt với mục đích cho Bullet Journal, thì Crabit dường như là thiên đường cho các bạn luôn.

Duy chỉ có một điểm mình vẫn muốn Crabit cải thiện hơn, đó là giấy nên dày hơn một xíu, vì hiện tại vẫn còn hiện tượng bị nhăn gấp nếu đè viết quá nhiều. Mong là tương lai sẽ có một phiên bản xịn xò hơn 😉

Đánh giá chung:

  • Chất lượng giấy: 7/10
  • Mẫu mã: 9/10
  • Giá cả: 9/10
  • Độ bền: 7/10

>Tìm mua online

2. Sổ của Dotgrid

sổ bullet journal

Dotgrid là cái tên chẳng còn xa lạ với những bạn đam mê Bullet Journal rồi ha.

Điều mình thích nhất ở sổ tay của Dotgrid, đó chính là sự tối giản tối đa. Tất tần tật từ sổ cho tới dụng cụ ở Dotgrid mình đều cảm thấy có sự tinh tế và hướng hoàn toàn tới style tối giản.

Hiện Dotgrid có hai dòng sổ chính là sổ tay thường và sổ tay dòng planner có mẫu sẵn do Dotgrid tự thiết kế, được ra mắt mỗi năm một mẫu.

Giá sổ tay ở đây cũng cực kỳ vừa túi tiền, và đúng với tinh thần giá tiền xứng đáng với chất lượng. Chất lượng giấy của Dotgrid khá ổn khi ít bị ghosting (hằn bóng sang trang khác), độ sáng vừa đủ, phù hợp với nhiều loại mực bút khác nhau.

Đánh giá chung:

  • Chất lượng giấy: 8/10
  • Mẫu mã: 7/10
  • Giá cả: 9/10
  • Độ bền: 7/10

>Tìm mua online

3. Sổ của Amika

sổ bullet journal

Amika là cái tên khá mới trong làng stationery gần đây. Mình tìm được Amika trong một lần lang thang nghiên cứu thứ hạng các loại từ khóa liên quan tới sổ Bullet Journal.

Lúc đầu chỉ tưởng Amika là tên một blog chia sẻ thôi, ai ngờ kinh doanh cả sản phẩm riêng cho Bullet Journal nữa. Thế là mày mò mua thử một cuốn sổ basic nhất của Amika.

Chất lượng khá bất ngờ. Khi với giá là 75k cho một cuốn sổ còng 180 trang khá đơn giản và tinh tế, thì sổ của Amika xứng đáng được nhiều người biết tới hơn rất nhiều.

Chất lượng giấy giày vừa phải, chắc chắn, viết lên khá êm. Bên này còn có thêm sổ dạng gáy đóng phổ biến, sổ đặt thiết kế riêng với typo viết tay khá bắt mắt. Những loại này mình chưa thử nhưng tương lai chắc chắn sẽ mua về xài thử thêm.

Điều làm mình có ấn tượng nữa là owner của Amika hiểu biết khá nhiều và khá đam mê với Bujo, nên từng chi tiết được chăm chút rất cẩn thận và tỉ mỉ.

Đánh giá chung:

  • Chất lượng giấy: 8/10
  • Mẫu mã: 7/10
  • Giá cả: 8/10
  • Độ bền: 8/10

>Tìm mua online

4. Sổ Collectionista Colour Attached từ Khai Trí Stationery

sổ bullet journal

Em sổ này mình vớ được trong một lần lang thang tìm sổ tay Moleskin trên mạng.

Lướt lướt một lúc thấy Tiki có sổ nào nhìn sang mà bắt mắt giống mấy loại sổ ở nước ngoài quá, mà sao thấy để giá có bảy mấy tám chục ngàn, tò mò click vào xem, thì ra là hàng của Việt Nam sản xuất.

Chưa đánh giá vội về chất lượng giấy bên trong, nhưng đối với mình, thiết kế bên ngoài của em Collectionista Colour Attached quá tinh tế và đẹp mắt. Phần bao bì cover bên ngoài cũng được thiết kế khá chăm chút, cưng hơn là một số mẫu còn có dập nổi dòng tên sổ luôn. Nhìn xịn sò không khác gì những cuốn nổi tiếng quốc tế như Leuchtturm hết. Tới đây là mình đã mê rồi.

Tới chất lượng giấy bên trong, thì giấy của em sổ này ở mức OK, không phải là xuất sắc, nhưng là một loại giấy tốt, phù hợp với nhu cầu viết vẽ ghi chép cơ bản.

Sổ cầm trên tay có cảm giác rất chắc chắn và xịn sò, nhìn qua không ai nghĩ giá lại mềm được như vậy. Highly recommend nha các bạn!

Đánh giá chung:

  • Chất lượng giấy: 7/10
  • Mẫu mã: 9/10
  • Giá cả: 8/10
  • Độ bền: 8/10

>Tìm mua online

5. Sổ của Threedots

Đây đây đây, save the best for last. Loại sổ từ những ngày đầu cho tới tới bây giờ mình vẫn trung thành xài: Threedots – queen of my heart của mình.

Không biết với các bạn đã từng xài như thế nào. nhưng với mình, threedots chiếm trọn tất cả những yếu tố mình cần cho Bullet Journal: xịn, đẹp, đơn giản, giấy tốt, tiện lợi.

Threedots có lẽ là hãng sổ chảnh nhất mình từng biết ở Việt Nam vì không hề thèm bán rộng rãi. Hiện tại nơi phân phối sổ threedots rộng rãi nhất chỉ có Taipoz. Hồi đầu thấy cuốn sổ, mình đã tưởng nó là bản đúp premium của moleskin (đừng ném đá mình). Và sau khi tìm hiểu rất kỹ, mình rước em ý về với giá là 155k (không rẻ) cho một cuộc tình đầu với Bullet Journal.

Và cho đến tận hôm nay, mình vẫn còn trung thành với em ý. Threedots chỉ ra mỗi một dòng basic cover một gam màu mà thôi. Nhưng chất lượng thì luôn khỏi bàn. Sổ cực kỳ cứng cáp, chắc chắn, da bìa sổ mượt mà dễ lau chùi. Giấy dày dặn, ít bị mờ sang trang khi đè bút. Có cả ngăn đựng phía sau gáy sổ rất yêu y như thiết kế của dòng sổ leutchtturm của Đức.

Duy chỉ có một cái mà mình không ưng lắm đó là khoảng cách giữa các chấm trong loại sổ Dot của Threedots gần nhau quá, hãy làm cách nhau rộng hơn đi ạ…

Đánh giá chung:

  • Chất lượng giấy: 9.5/10
  • Mẫu mã: 9/10
  • Giá cả: 8/10
  • Độ bền: 9.5/10

Chúc các bạn tìm được cuốn sổ Bullet Journal ưng ý nha! xD

[30 days writing challenge] #21: Một (nhiều) tai nạn bạn gặp phải

Mình không tự nhận mình là một đứa có một cuộc đời sóng gió.

Nhưng chắc chắn mình là đứa có một cuộc đời lắm vết sẹo (theo nghĩa đen) và lắm dở khóc dở cười nhất (chí ít là trong vô vàn người mình từng gặp)

Cũng như bao đứa nít ranh khác, mình là một đứa nghịch ngợm (cả thể chất lẫn tâm tinh thần)

Cuộc đời của một đứa con nít nghịch ngợm, nếu không làm gì quá đáng ngoài việc trèo cây hái trộm xoài gãy tay, leo lên núi thả dốc phanh xe đạp trầy tay, cầm bút chì chọc lên đầu bạn vì nó giành giật, trét mày đay lên ghế thầy cô cho ngứa chơi, vân vân và mây mây, thì cũng chẳng có gì đặc biệt để kể, cũng chẳng có gì phải bận tâm lo lắng

Thế nhưng mình lại là kết quả của một phép cộng trung bình của một đứa ngoan, một đứa giặc cỏ và một đứa chống đối xã hội. Cả ba đứa đập lại chia nhau một tí là tòi ra mình.

Điều này dẫn tới một điều khá hiển nhiên. Hành vi và cảm xúc của mình thay đổi liên tục như một con tắc kè bông (phải là tắc kè bông), và thêm một điều hiển nhiên nữa, là chẳng ai đoán nổi mình.

Tất cả những điều trên mình kể ra, cũng chỉ để nhấn mạnh cho mọi người thấy được cái tai nạn mà mình sắp kể dưới đây, là một tai nạn chẳng ai muốn tin là CÓ THỂ XẢY RA, nhưng hoàn toàn CÓ THỂ nếu trong bản chất hành vi của bản thân mình có khả năng biến nó thành CÓ THỂ.

Vào một ngày đẹp trời như bao ngày khác, mình và thằng bạn hơi thân vẫn hẹn nhau tí tởn ra quảng trường gần nhà để chạy bộ buổi sáng.

Vẫn như thường lệ, mình với nó lúc nào cũng sẽ chạy 4-5 vòng hình tròn tính từ cột cờ đã định sẵn. Nó là một thằng có sức khá bền, body ngon nghẻ, thể thao thuộc hàng không phải dạng vừa.

Mình thì cũng không phải dạng yếu ớt gì, cũng là đứa thể thao thường xuyên, nhưng sức bền thì chắc chắn không bằng nó.

Nhưng mình vốn là một đứa hiếu thắng, nhất là trong thể thao. Mình từng đập gãy chiếc vợt cầu lông xuống sân thể dục trong một buổi thi đấu bán kết ở trường cấp 3 chỉ vì thua cuộc (vâng mình đã từng gắt như thế).

Cái cơn hiếu thắng đó chưa bao giờ dập tắt trong mình, kể cả suốt quãng thời gian đi chạy bộ với thằng bạn mình. Mình luôn nghĩ trong đầu rằng: chạy bộ thôi mà không bằng nó ư? Phải chạy cật lực hơn nó.

Hầu như lần nào mình cũng cắm đầu chạy như trong một cuộc đua thực thụ. Và quên đi rằng, mình chỉ đang rèn luyện thể thao như bao người khác mà thôi.

Cho đến buổi sáng định mệnh đó, mình biết mình chẳng bao giờ có thể chạy lại một thằng như nó, thì mình bắt đầu bày trò. Một trò chỉ con nít mới bày ra. Một trò chỉ có tụi trẻ trâu mới chơi. “Tao thách mày chạy bộ ngược nhanh hết sức có thể mà không ngoái đầu nhìn!”. Mình đã hét lên câu đó sau 4 vòng chạy không ngừng.

Thằng bạn máu chó này của mình cũng không thua mình là mấy. “Chơi luôn!”. Mình bắt đầu cười đắc ý và hai đứa bắt đầu xoay người lại, cắm mông thoăn thoắt chạy ngược chiều đồng hồ, nhanh hết sức có thể.

Khi chạy đến đỉnh điểm của sự háo hức, hung hăng, mình đã đột ngột dừng lại như cái cách mà mình vẫn hay làm trong những mối quan hệ mình đã từng trải qua. Tạo hưng phấn cho đối phương lên đến đỉnh điểm rồi nhẹ nhàng cắt cái phụp. Done.

Mình dừng lại rất nhanh, nhẹ nhàng để nó chạy tiếp, trong cái hưng phấn khó dừng lại và kiểm soát được lực ma sát ngay lúc đó. Mình đứng cười hả hê vì bản mặt ngố tàu và điệu bộ chạy ngược của nó, mình biết nó sẽ ngã, vào một giây nào đó, và mình sẽ ôm bụng cười vì cú té của nó và vì sự ngây thơ nhận lời thách thức của nó.

Và quả nhiên nó té thật. Té rất mạnh. Vì tốc độ chạy của nó lúc đó có trời cũng chẳng ngăn lại kịp. Nhưng nó không té một mình nó, mà kéo theo một ông già ngay phía sau lưng nó. Và hiển nhiên, ông già là tấm đỡ lúc đó của nó.

Khoảng cách lúc đó giữa nó và mình là không xa, nhưng cú té xảy ra chưa đầy một giây đó đủ để mình kịp hét lên một tiếng “Đạt!” (Đạt là tên của nó), và tất nhiên, tiếng hét đó không đủ để dừng nổi cú té kinh hoàng đó.

Mình chạy lại, nụ cười hả hê dần tắt. Mình mau mắn đỡ ông già dậy, nhưng một điều mình không ngờ tới, là máu từ sau đầu ông già đã loang hết một khoảng sân quảng trường.

Lúc đó mọi người bu lại như kiến. Mình đã shock, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nghe thấy hàng đống tiếng xì xồ bên tai “Tổ sư cha chúng nó chạy gì mà làm ông già đến nỗi đó”. Lại là một lũ người lắm chuyện. Mình đã nghĩ trong đầu như vậy lúc đó.

Đạt nó bị shock toàn tập, nước mắt hắn ta bắt đầu lưng tròng, mặt mếu máo từ lúc mọi người cố gọi xe cứu thương, cho đến tận khi leo lên xe cứu thương ngồi cùng ông già. Mình trấn an nó bằng một câu vô nghĩa: không sao đâu.

Mình biết bản thân mình sẽ cảm thấy thế nào nếu bình thường có một chuyện gì đó xảy ra. Thường mình sẽ rất bàng quan. Nhưng lần này, mình bình tĩnh và không có một cảm xúc gì rõ ràng, chỉ là trống rỗng, trống rỗng đến lạ lùng và đáng sợ. Trước tiếng còi xe cứu thương inh ỏi và một ông già đang đeo ống thở với một cái đầu đầy máu, mình cảm thấy bình thản trước sự trống rỗng đó của bản thân.

Mọi sự việc xảy ra sau đó có thể kể ngắn gọn là ba mẹ mình và Đạt tới bệnh viện, làm toáng lên như mong đợi, người thân ông già kia đến trong sự hoang mang không biết chuyện gì đã xảy ra. Ông già hấp hối vì chấn thương mạnh sau đầu, nói không nên câu và gần như phải chấm dứt cuộc sống lành mạnh mỗi sáng dậy chạy bộ của mình. Mình và Đạt hiển nhiên ngồi lại trông nom và bắt đầu kể lại sự việc cho từng người đến thăm với sự hoang mang không kém, đơn giản vì chẳng biết phải kể từ đâu.

Từ vụ tai nạn mà có thể tóm gọn lại trong chín chữ là “suýt giết chết một ông già vì chạy bộ”. Cho đến nay đã là 8 năm trôi qua, và trong suốt 4 năm trong 8 năm đó, gia đình mình, và gia đình của Đạt đã phải qua lại thăm nom và bồi đắp cho ông già. Mình đã nghĩ ổng chắc cũng đi sớm thôi, mà tốt nhất là đi sớm, hết mệt mỏi. Mình đã thực sự nghĩ như vậy.

Khó để tả được cảm giác của mình trong suốt quãng thời gian đó. Nhưng mình vẫn một cách nào đó, mơ hồ biết rằng cảm giác trống rỗng vẫn còn ở đó. Không phải vô cảm, không phải hững hờ, không phải lạnh lùng. Đơn giản chỉ là trống rỗng.

Cho đến một ngày, mình gặp được người tước đi cảm giác đó của mình. Dù mình biết chỉ là tạm thời thôi. Nhưng nó giống như một sự tự do tuyệt đối. Mình thấy mình đang sống. Thực sự.

Và hôm nay mình ngồi đây, nhớ lại tai nạn mình đã gây ra cho ông già đáng thương đó. Chính xác hơn không phải là mình, mà là cái tôi của mình. Mình đã thôi thấy trống rỗng, và có một gì đó gợn gợn trong lòng. Thôi, đi ngủ thôi.

Cách ghi chép Bullet Journal hiệu quả

Hồi mới 12 tuổi, bất cứ khi nào bố tôi muốn tôi làm điều gì đó cho ông, như gửi séc, viết thư hoặc gọi điện cho khách hàng, ông sẽ dừng lại giữa chừng, ném qua tôi một cái nhìn nghiêm khắc và hỏi “Con có viết xuống những điều bố vừa nói không đấy?” Và bạn có thể tưởng tượng ra ánh mắt ngao ngán của một đứa con trai 12 tuổi như tôi sẽ như thế nào rồi.

Theo suy nghĩ của tôi, tôi vốn đã có sẵn một hệ thống ghi nhớ chắc nịch trong đầu, chỉ đơn giản lặp đi lặp lại các bước: kiểm tra, gửi thư, đặt nhắc nhở; kiểm tra, gửi thư, đặt nhắc nhở. Nếu bạn nghĩ phương pháp ghi nhớ này chán vãi, thì bạn đúng rồi, nó chẳng bao giờ hiệu quả hết!

Bản năng của cha tôi không hề sai chút nào. Ngày nay chúng ta biết rằng bộ não thực sự không thể lưu trữ và nhớ được nhiều thứ cùng một lúc. Đó là lý do vì sao tôi quyết định bắt đầu với Bullet Journal – một hệ thống được sáng tạo bởi Ryder Carroll giúp sắp xếp danh sách việc cần làm, lịch trình công việc và nhật ký của bạn chỉ trong một cuốn sổ tay, và bạn có thể tùy ý sáng tạo với nó để phù hợp với phong cách sống của mình. 

Bullet Journal đã trở thành một cơn sốt trên mạng xã hội trong vài năm qua, với hơn ba triệu bài đăng liên quan trên Instagram và một cộng đồng những người theo dõi được truyền cảm hứng để tạo nên những trang blog và sự sáng tạo cho hệ thống ghi chép ban đầu.

Tôi bị thu hút bởi sự đa dạng và những trang Bullet Journal đẹp mắt của cộng đồng những người làm Bullet Journal. Nhưng trong thực tế, tôi không thể theo kịp được xu hướng mới mẻ đó.

Trong cuốn sách mới của mình “The Bullet Journal Method: Track the Past, Order the Present, Design the Future”, Carroll quay trở lại vấn đề cơ bản, giải thích sự thực tế và những lý luận của mình đằng sau mỗi yếu tố trong Bullet Journal mà anh tạo ra, bao gồm một chỉ mục/mục lục, mục Future Log dành cho các sự kiện hoặc nhiệm vụ sắp tới, mục Daily Log và Monthly Log dùng để lập kế hoạch chi tiết cho từng ngày.

Người dùng có thể tạo những hạng mục tùy ý, các trang viết có thể ở bất kỳ dạng nào, thậm chí chỉ là một trang danh sách đơn giản. “Không quan trọng Bullet Journal của bạn trông như thế nào, mà quan trọng nó có hiệu quả hay không”, Carroll viết trong cuốn sách của mình.

Carroll cũng làm rõ các cách sử dụng Bullet Journal cho mỗi bước quản lý công việc như: Brainstorming, xác định hiệu quả mong muốn (thậm chí còn khuyên bạn nên viết một “tuyên bố sứ mệnh” ở đầu mỗi trang Bujo), xác định các mục việc phụ thực hiện những nghiên cứu cần thiết.

Đối với các dự án công việc dài hạn hoặc những dự án có nhiều việc nhỏ cần làm, Carroll khuyên bạn nên chia nhỏ chúng ra thành các mục độc lập, độc lập có thể hoàn thành trong vòng hai tuần hoặc một tháng – và tạo các trang khác dùng để theo dõi tiến trình của bạn.

Hãy tự hỏi: “Việc này có làm liền được không?”

“Phần lớn mọi người sắp xếp công việc của mình bằng cách viết xuống những thứ không rõ ràng”, Alen viết trong cuốn “Getting Things Done” của mình. 

Hầu hết những kiểu “To-do list” chứa đựng những thông tin lờ mờ, không rõ ràng, và chỉ làm bạn thêm choáng ngợp. Theo hệ thống của Allen, chúng ta nên phân loại thông tin thành ba loại: “Hành động cụ thể” – những hành động mà theo tiêu chuẩn của Alen phải là “mang đầy tính mô tả và tay chân”; “Dự án” – một cái tên bao hàm rộng rãi tất cả những gì bạn phải làm liên quan đến nó.

Và cuối cùng là mục “Tài liệu tham khảo” – liệt kê tất cả những gì bạn cần ghi nhớ và lưu ý liên quan đến dự án công việc đó, ví dụ như những bài viết được lưu trong mục Bookmark, các ý tưởng nghệ thuật làm móng trong Pinterest , một công thức nấu ăn trên Facebook,…

Ví dụ về việc ghi “to-do list” một cách chung chung
Ví dụ về việc ghi “to-do list” một cách chi tiết, rõ ràng

Tạo nhiều hơn một danh sách những việc cần làm.

Theo Allen, thì một khi bạn biết cách xử lý công cụ và xác định được những gì cần làm, lúc đó bạn thực sự chỉ cần tạo và quản lý danh sách mà thôi.

Dựa trên tinh thần đó, tôi trở lại để thiết lập một cuốn Bullet Journal mới toanh cho riêng mình.

Các phương pháp trong cuốn “Getting Things Done” và cuốn “The Bullet Journal Method” có thể kết hợp cực kì ăn ý với nhau, bởi vì tính linh hoạt của phương pháp Bullet Journal tạo ra “sân chơi” dành cho kiểu ghi chép “to-do list” mà Alen đã đưa ra.

Tôi đã tạo các danh sách công việc riêng như “Gọi điện thoại” hoặc “Những việc làm ở nhà” cho các nhiệm vụ mà tôi không thể làm ở bất kỳ nơi nào khác. Mục Daily Log của tôi thể hiện đúng tinh thần của Bullet Journal như Carroll đã mô tả trong cuốn sách của mình: “Bắt trọn tất cả, được thiết kế để lưu trữ suy nghĩ cho đến khi chúng ta sẵn sàng sắp xếp chúng lại”

OK, giờ thì sao?

Trong một thế giới lý tưởng, các ứng dụng hiện đại sẽ đưa ra cho tôi các nhiệm vụ như máy phát kẹo Pez, từng cái một và chỉ khi tôi có thời gian và sức lực để thực hiện chúng mà thôi. Nhưng cả Allen và Carroll đều khăng khăng phải Soi chiếuTin vào bản năng của bạn.

Hai điều trên có nghĩa là sao? Đơn giản là bạn phải “để ý” thường xuyên với các nhiệm vụ, dự án và suy nghĩ của bạn. Mục tiêu là tập thói quen tự kiểm tra, tự hỏi những câu hỏi nhỏ “tại sao?”.

Theo thời gian, bạn sẽ quen với việc trả lời những câu hỏi này. Bạn thực chất đang điều chỉnh niềm tin, giá trị, và khả năng phát hiện ra điểm yếu, điểm mạnh của bạn”, Carroll viết.

Tôi vẫn chưa quen với điều này, vì vậy tôi không thể nói rằng tôi đã đạt tới cảnh giới “Tâm trí tựa dòng nước như lời của Allen hoặc bất kỳ uyển ngữ nào khác để không cảm thấy như tâm trí đang bị “bội thực” bởi những ý tưởng và suy nghĩ. 

Nhưng nếu như Allen đã viết, thì “Mục đích chính là để cảm thấy an tâm về những gì bạn không làm như những gì bạn đang làm”, tôi đoán tôi đã đạt được một phần như vậy rồi!

Dịch từ bài viết “How to Bullet Journal” trên The New York Times của Concepción de León

Dành cho những bạn nào muốn tìm đọc 2 cuốn sách này

cách ghi chép bullet journal
cách ghi chép bullet journal

“The Bullet Journal Method” – Only bản tiếng Anh

ĐỌC THÊM