IMG 5342 scaled

#28: Kể về một lần người lạ giúp đỡ bạn

Mình đoán đây không phải là một topic quá hào hứng để đánh dấu sự trở lại đầy lười biếng của mình sau cơn burn-out mình đã nhắc tới ở bài viết trước.

Nhưng đúng vào tầm này của 5 năm trước, mình đã có được một trong những kỉ niệm đẹp nhất của cuộc đời, qua hành trình xuyên Việt ngu ngốc một mình lần đầu tiên của thời sinh viên ngây dại. Và cũng là thời điểm mình được thật sự trải nghiệm sự giúp đỡ từ một người xa lạ hoàn toàn.

Nếu các bạn từng theo dõi series “Crazy Stupid Journeys” từ những ngày đầu lập blog, các bạn chắc hẳn biết đến trường sự của một con điên cứng đầu lạc lối ở Hội An là mình – được cứu vớt giữa cái nắng miền Trung 40 độ, lưng đeo một cục balo nặng gần 10 kí.

Còn nếu bạn chưa theo dõi, thì để tóm tắt lại câu chuyện một cách ngắn gọn nhất có thể, nó đại loại như thế này: Để tiết kiệm số tiền 20,000 đồng và quãng đường 30km đi xe buýt từ trung tâm TP Đà Nẵng đến Hội An, mình quyết định nhảy xuống xe khách giữa quốc lộ để cuốc bộ.

Nghe có vẻ hoang đường. Nhưng không, khi mình quyết định làm như thế, mình đã tính toán trước bằng việc nghe ngóng từ người ta rằng nếu xuống từ đây thì đi về Hội An chỉ còn có mấy cây số nữa thôi. Mình tự tin lắm. Xin xuống xe mà lòng đầy háo hức.

Sau đó mình chợt nhận ra rằng xung quanh mình chỉ là một quốc lộ trơ trọi không một dấu hiệu của sự sinh hoạt của loài người. Và điện thoại mình thì không có 3G. Và mình cũng không hỏi được ai, hay làm được gì ngoài việc đứng tưng hửng trong sự hoang mang.

Cho đến khi ở đâu xuất hiện 2 – 3 chú xe ôm đến mời chào. Mình thở phào, bảo sống rồi. Lon ton chạy lại hỏi đường để cuốc bộ về phía trung tâm Hội An. Các chú xe ôm nghe xong trố mắt lên chửi “Khùng hả, từ đây đi bộ tới Hội An là đuối á con. Phải hơn cả chục cây số đo. Lên đi chú chở đi”.

Nghe xong tới đó thì tất nhiên mình biết sẽ có kết cục không tốt, bởi mình biết với quãng đường đó, tiền xe ôm không thể dưới 50k được. Mà có rẻ hơn, thì nếu nó quá 20k, thì mình cũng không cam lòng mà đi, bởi đã đến nước bỏ cả xe buýt máy lạnh phà phà 20k để đi như thế này, thì cớ gì phải đi xe ôm cho mất giá trị.

“60k con đi không?”

“Dạ thôi chú ơi con đi bộ được rồi”. Lòng tự tôn của mình trỗi dậy.

Câu chuyện tự tôn kéo dài cho đến lúc cái nắng xứ Quảng làm mình chùn bước khi chỉ mới rảo đi được khoảng chục bước chân. Trong chừng 5 giây, mình đã nghĩ đến việc ngoảnh đít lại để bắt chuyến xe ôm 60k, vứt bỏ m. đi cái tự tôn của mình.

Thế nhưng đâu dễ thế được. Mình chiến đấu tiếp. Bằng việc dừng chân, và đứng đợi một điều kì diệu xảy ra cùng bàn tay thò ra đường vẫy lấy vẫy để. Mình biết ở Việt Nam làm trò này không dễ gì mà được, khéo lại còn dễ bị kì thị.

Nhưng có vẻ trời không đối xử bạc bẽo với một đứa ngu như mình. Điều kỳ diệu ấy đã xảy ra. Một chiếc cub 50 tè tè máy quay đầu dừng lại ngay trước mặt mình sau khi đã lỡ vượt qua khoảng chừng được 5m.

“Con đi đâu mà đi bộ vậy con?”

“Dạ con đi về trung tâm Hội An”

“Khùng mà đi bộ từ đây về đó. Lên đây chú chở!”.

“Mà con không đi xe ôm đâu nha chú, con không có tiền trả đâu”.

“Lên đi, chú không có lấy tiền con đâu. Nắng nôi thế này mà con gái đi bộ là chết đó”.

“Dạ con cám ơn chú!!!”

Ngồi sau lưng của một người lạ, tôi thấy mặt trời chói qua tim.

Tôi chợt nhận ra mình đang không đội mũ bảo hiểm. Và lúc đó nắng của 12h trưa lên đỉnh điểm. Ấm áp như chưa từng.

7svmbzk3 1387203728 1

[30 days writing challenge] #21: Một (nhiều) tai nạn bạn gặp phải

Mình không tự nhận mình là một đứa có một cuộc đời sóng gió.

Nhưng chắc chắn mình là đứa có một cuộc đời lắm vết sẹo (theo nghĩa đen) và lắm dở khóc dở cười nhất (chí ít là trong vô vàn người mình từng gặp)

Cũng như bao đứa nít ranh khác, mình là một đứa nghịch ngợm (cả thể chất lẫn tâm tinh thần)

Cuộc đời của một đứa con nít nghịch ngợm, nếu không làm gì quá đáng ngoài việc trèo cây hái trộm xoài gãy tay, leo lên núi thả dốc phanh xe đạp trầy tay, cầm bút chì chọc lên đầu bạn vì nó giành giật, trét mày đay lên ghế thầy cô cho ngứa chơi, vân vân và mây mây, thì cũng chẳng có gì đặc biệt để kể, cũng chẳng có gì phải bận tâm lo lắng

Thế nhưng mình lại là kết quả của một phép cộng trung bình của một đứa ngoan, một đứa giặc cỏ và một đứa chống đối xã hội. Cả ba đứa đập lại chia nhau một tí là tòi ra mình.

Điều này dẫn tới một điều khá hiển nhiên. Hành vi và cảm xúc của mình thay đổi liên tục như một con tắc kè bông (phải là tắc kè bông), và thêm một điều hiển nhiên nữa, là chẳng ai đoán nổi mình.

Tất cả những điều trên mình kể ra, cũng chỉ để nhấn mạnh cho mọi người thấy được cái tai nạn mà mình sắp kể dưới đây, là một tai nạn chẳng ai muốn tin là CÓ THỂ XẢY RA, nhưng hoàn toàn CÓ THỂ nếu trong bản chất hành vi của bản thân mình có khả năng biến nó thành CÓ THỂ.

Vào một ngày đẹp trời như bao ngày khác, mình và thằng bạn hơi thân vẫn hẹn nhau tí tởn ra quảng trường gần nhà để chạy bộ buổi sáng.

Vẫn như thường lệ, mình với nó lúc nào cũng sẽ chạy 4-5 vòng hình tròn tính từ cột cờ đã định sẵn. Nó là một thằng có sức khá bền, body ngon nghẻ, thể thao thuộc hàng không phải dạng vừa.

Mình thì cũng không phải dạng yếu ớt gì, cũng là đứa thể thao thường xuyên, nhưng sức bền thì chắc chắn không bằng nó.

Nhưng mình vốn là một đứa hiếu thắng, nhất là trong thể thao. Mình từng đập gãy chiếc vợt cầu lông xuống sân thể dục trong một buổi thi đấu bán kết ở trường cấp 3 chỉ vì thua cuộc (vâng mình đã từng gắt như thế).

Cái cơn hiếu thắng đó chưa bao giờ dập tắt trong mình, kể cả suốt quãng thời gian đi chạy bộ với thằng bạn mình. Mình luôn nghĩ trong đầu rằng: chạy bộ thôi mà không bằng nó ư? Phải chạy cật lực hơn nó.

Hầu như lần nào mình cũng cắm đầu chạy như trong một cuộc đua thực thụ. Và quên đi rằng, mình chỉ đang rèn luyện thể thao như bao người khác mà thôi.

Cho đến buổi sáng định mệnh đó, mình biết mình chẳng bao giờ có thể chạy lại một thằng như nó, thì mình bắt đầu bày trò. Một trò chỉ con nít mới bày ra. Một trò chỉ có tụi trẻ trâu mới chơi. “Tao thách mày chạy bộ ngược nhanh hết sức có thể mà không ngoái đầu nhìn!”. Mình đã hét lên câu đó sau 4 vòng chạy không ngừng.

Thằng bạn máu chó này của mình cũng không thua mình là mấy. “Chơi luôn!”. Mình bắt đầu cười đắc ý và hai đứa bắt đầu xoay người lại, cắm mông thoăn thoắt chạy ngược chiều đồng hồ, nhanh hết sức có thể.

Khi chạy đến đỉnh điểm của sự háo hức, hung hăng, mình đã đột ngột dừng lại như cái cách mà mình vẫn hay làm trong những mối quan hệ mình đã từng trải qua. Tạo hưng phấn cho đối phương lên đến đỉnh điểm rồi nhẹ nhàng cắt cái phụp. Done.

Mình dừng lại rất nhanh, nhẹ nhàng để nó chạy tiếp, trong cái hưng phấn khó dừng lại và kiểm soát được lực ma sát ngay lúc đó. Mình đứng cười hả hê vì bản mặt ngố tàu và điệu bộ chạy ngược của nó, mình biết nó sẽ ngã, vào một giây nào đó, và mình sẽ ôm bụng cười vì cú té của nó và vì sự ngây thơ nhận lời thách thức của nó.

Và quả nhiên nó té thật. Té rất mạnh. Vì tốc độ chạy của nó lúc đó có trời cũng chẳng ngăn lại kịp. Nhưng nó không té một mình nó, mà kéo theo một ông già ngay phía sau lưng nó. Và hiển nhiên, ông già là tấm đỡ lúc đó của nó.

Khoảng cách lúc đó giữa nó và mình là không xa, nhưng cú té xảy ra chưa đầy một giây đó đủ để mình kịp hét lên một tiếng “Đạt!” (Đạt là tên của nó), và tất nhiên, tiếng hét đó không đủ để dừng nổi cú té kinh hoàng đó.

Mình chạy lại, nụ cười hả hê dần tắt. Mình mau mắn đỡ ông già dậy, nhưng một điều mình không ngờ tới, là máu từ sau đầu ông già đã loang hết một khoảng sân quảng trường.

Lúc đó mọi người bu lại như kiến. Mình đã shock, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nghe thấy hàng đống tiếng xì xồ bên tai “Tổ sư cha chúng nó chạy gì mà làm ông già đến nỗi đó”. Lại là một lũ người lắm chuyện. Mình đã nghĩ trong đầu như vậy lúc đó.

Đạt nó bị shock toàn tập, nước mắt hắn ta bắt đầu lưng tròng, mặt mếu máo từ lúc mọi người cố gọi xe cứu thương, cho đến tận khi leo lên xe cứu thương ngồi cùng ông già. Mình trấn an nó bằng một câu vô nghĩa: không sao đâu.

Mình biết bản thân mình sẽ cảm thấy thế nào nếu bình thường có một chuyện gì đó xảy ra. Thường mình sẽ rất bàng quan. Nhưng lần này, mình bình tĩnh và không có một cảm xúc gì rõ ràng, chỉ là trống rỗng, trống rỗng đến lạ lùng và đáng sợ. Trước tiếng còi xe cứu thương inh ỏi và một ông già đang đeo ống thở với một cái đầu đầy máu, mình cảm thấy bình thản trước sự trống rỗng đó của bản thân.

Mọi sự việc xảy ra sau đó có thể kể ngắn gọn là ba mẹ mình và Đạt tới bệnh viện, làm toáng lên như mong đợi, người thân ông già kia đến trong sự hoang mang không biết chuyện gì đã xảy ra. Ông già hấp hối vì chấn thương mạnh sau đầu, nói không nên câu và gần như phải chấm dứt cuộc sống lành mạnh mỗi sáng dậy chạy bộ của mình. Mình và Đạt hiển nhiên ngồi lại trông nom và bắt đầu kể lại sự việc cho từng người đến thăm với sự hoang mang không kém, đơn giản vì chẳng biết phải kể từ đâu.

Từ vụ tai nạn mà có thể tóm gọn lại trong chín chữ là “suýt giết chết một ông già vì chạy bộ”. Cho đến nay đã là 8 năm trôi qua, và trong suốt 4 năm trong 8 năm đó, gia đình mình, và gia đình của Đạt đã phải qua lại thăm nom và bồi đắp cho ông già. Mình đã nghĩ ổng chắc cũng đi sớm thôi, mà tốt nhất là đi sớm, hết mệt mỏi. Mình đã thực sự nghĩ như vậy.

Khó để tả được cảm giác của mình trong suốt quãng thời gian đó. Nhưng mình vẫn một cách nào đó, mơ hồ biết rằng cảm giác trống rỗng vẫn còn ở đó. Không phải vô cảm, không phải hững hờ, không phải lạnh lùng. Đơn giản chỉ là trống rỗng.

Cho đến một ngày, mình gặp được người tước đi cảm giác đó của mình. Dù mình biết chỉ là tạm thời thôi. Nhưng nó giống như một sự tự do tuyệt đối. Mình thấy mình đang sống. Thực sự.

Và hôm nay mình ngồi đây, nhớ lại tai nạn mình đã gây ra cho ông già đáng thương đó. Chính xác hơn không phải là mình, mà là cái tôi của mình. Mình đã thôi thấy trống rỗng, và có một gì đó gợn gợn trong lòng. Thôi, đi ngủ thôi.

cover blog

[30 day writing challenge] #29: Một chuyến phiêu lưu mà Uyên rất muốn thực hiện

Năm 15 tuổi, mình có chuyến đi đầu tiên trong cuộc đời (theo mình nghĩ đó là một chuyến đi). Hai đứa con gái. Chạy xe đạp điện hơn 35 km đi từ trung tâm thành phố Vinh tới biển Cửa Lò. Dưới cái nắng gần 40 độ của mùa hè. Xe hết điện giữa đường, đẩy bộ hơn 2 cây số. Trở về trong nhễ nhại mồ hôi và mệt mỏi đến muốn ngất xỉu. Mình đã nghĩ đó thực sự là một chuyến phiêu lưu.

Năm 16 tuổi. Mình có một ban nhạc của riêng mình. Đập phá. Rock rít. Biểu diễn này biểu diễn kia. Ngày tập nhạc tối đi hoang. Mình là đứa bé nhất trong band, còn lại toàn 8x, được đưa đi khắp nơi cùng trời cuối đất. Khám phá hết ngóc này ngách kia ở Nghệ An, ngồi trên những chiếc xe dị nhất phố, làm những điều ít đứa nào đang ở độ tuổi cấp 3 cắp đít đi học mặc đồng phục làm. Mình đã từng nghĩ nguyên tháng năm cấp 3 của mình là cả một cuộc phiêu lưu.

Năm 18 tuổi. Mình chuyển vào Sài Gòn học đại học. Thế giới xung quanh thay đổi hoàn toàn. Ai cũng nhanh nhẹn, năng động. Ai cũng có một lối sống khiến mình không thể an tâm mà ngồi yên một chỗ. Thế là mình bắt đầu những chuyến đi thật sự, ngắn và gần thôi, một phần để phục vụ cho ngành Du Lịch đang học, một phần để thỏa mãn cái ham muốn khám phá vạn vật xung quanh. Hà Tiên – Kiên Giang là vùng đất xa nhất lúc bấy giờ mình đặt chân tới. Được ăn ngủ với dân trên đảo, câu mực đánh cá, bơi giữa biển xanh cát trắng hoang sơ, trèo lên hải đăng cao vút hát hò ầm trời,..Và tất nhiên, đối với mình đó đã là cả một cuộc phiêu lưu, và sau đó kéo theo cả những chuỗi phiêu lưu nhỏ bé khác.

Năm 20 tuổi. Mình quyết định dành nguyên 3 tháng hè. Chất (đúng nghĩa chất) ba lô lên và thực hiện chuyến đi dài nhất một mình đã ấp ủ từ bấy lâu: Xuyên Việt. Mình gặp hàng trăm khuôn mặt mới lạ. Nói chuyện với họ, ở cùng họ, ăn cùng họ, được giúp đỡ bởi họ, và sau này, trở thành những người tri kỉ qua những câu chuyện phiếm về những trải nghiệm ngoài kia. Mình đã được thật sự bước ra ngoài, hít thở, lăn lê với từng ngóc ngách của từng vùng đất mình đi qua. Đối với mình, chuyến đi này, đã, và sẽ mãi là cuộc phiêu lưu đáng nhớ nhất của cuộc đời. Và mình đã từng coi nó là cuộc phiêu lưu lớn nhất quãng thanh xuân của mình cho tới bây giờ.

Năm 22 tuổi. Mình rẽ hướng công việc sang một vai trò hoàn toàn mới, một công việc cho mình cơ hội được đi nhiều hơn, cọ xát với con người nhiều hơn, và bù lại lượng kiến thức và trải nghiệm cần được bồi đắp cũng nhiều hơn gấp bội lần. Mình lao vào làm như một con thiêu thân, dẹp gần như toàn bộ những sở thích và mối quan tâm của bản thân sang một bên, và chấp nhận đánh đổi một số thứ để được lăn lộn trong môi trường đó. Với mình, đó là cả một cuộc phiêu lưu.

Năm 23 tuổi. Mình bắt đầu nhận ra một số thứ mình có khả năng làm tốt, và một niềm hứng thú mạnh mẽ ở lĩnh vực mà mình mới bắt đầu tìm hiểu về nó. Mình kiếm ra được những đồng tiền đầu tiên từ việc blogging, và những kết quả tích cực nhất định sau 1 năm ròng rã gõ phím và chăm chút cho đứa con tinh thần của mình.

Và như bao nhiêu người khác. Mình đã có lúc chán nản, mất hết động lực để tiếp tục. Mình bị xoáy vào nỗi lo cân bằng cuộc sống giữa sở thích, đam mê và kinh tế. Mình loay hoay không biết làm gì tiếp theo. Mình phân vân giữa những chuyến đi đầy trải nghiệm, giữa sự ổn định của một công việc có thu nhập đều đặn, giữa những mối quan hệ vừa mới mẻ vừa lạ lẫm.

Mình muốn được biến giấc mơ đi bộ xuyên Đông Nam Á thành hiện thực. Mình muốn kiếm được một nguồn thu nhập ổn định để giúp mình đi được nhiều nơi hơn. Mình muốn vừa được đi, vừa được làm. Mình muốn yêu và được yêu thật nhiều. Sẽ chẳng có một điều kỳ diệu nào xảy ra để cứu giúp mình ra khỏi trận chiến ngổn ngang và những trận mưa câu hỏi cần lời giải đáp này. Ngoài bản thân mình. Mình đoán đây sẽ là chuyến phiêu lưu lớn nhất mà mình khao khát được tung hoành, được sống và trải nghiệm nhiều nhất có thể: Đi tìm chuyến phiêu lưu của riêng mình.

IMG 1363
Hình ảnh Uyên yêu thích nhất trong những cuộc phiêu lưu của mình.

50326209 394870827948590 7493041773288095744 n

[30 day writing challenge] #1: Điều thú vị nhất ở bản thân bạn

Hồi còn bé (và cả cho đến bây giờ), mình luôn là một đứa thích được khác biệt. Mình đoán rằng bất kỳ đứa trẻ nào ở cái độ tuổi dở dở ương ương như mình cũng đều thích được khác biệt, để chứng tỏ và thể hiện mình với số đông.

Mình có đủ tất cả những yếu tố để trở thành một đứa tạm gọi là “khác biệt”.

Mình có thể gồng lưỡi tròn như một quả mận – trò mà mình thách thức tất cả mọi người xung quanh làm và chẳng ai làm được (cho đến tận bây giờ).

Mình có thể chuyển 3 giọng 3 miền khác nhau chỉ trong vòng một nốt nhạc mà chẳng lệch giọng nào.

Mình có thể hát lại được toàn bộ một bài hát tiếng anh không sót một chữ chỉ sau một hai lần nghe thoáng qua.

Mình có thể nhái được vô số giọng các quốc tịch nói tiếng anh chỉ trong một thời gian ngắn

Mình có thể ngồi chết một góc trong lớp học không nói một từ nào với bất kỳ ai nguyên một ngày trời

Mình chọn làm bạn thân với một đứa chẳng ai thèm chơi trong lớp

Mình thắt dây giày mỗi ngày một kiểu và hai chiếc hai bên không chiếc nào giống chiếc nào

Mình ngân nga dãy dụa theo Children Of Bodom thay vì DBSK giữa đám cấp 2 cùng lứa

Mình không hề dị biệt. Nhưng mình đã thực sự tách biệt bản thân với mọi người. Và mình thích điều đó. Mình nghĩ mình là một đứa thú vị.

Cho đến khi mình lớn. Thế giới của mình trở nên phức tạp hơn. Mình bắt đầu đi học đại học. Rồi đi làm, toàn những công việc phải tiếp xúc và làm việc với nhiều kiểu người khác nhau, và đòi hỏi một tính cách thích ứng và sôi nổi cực kỳ cao, nhất là trong môi trường năng động như ở Sài Gòn – nơi mình đang sinh sống và làm việc.

Mình đã thay đổi. Rất nhiều. Nhưng là một sự thay đổi trong giới hạn bản chất của mình. Chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ trở thành một hướng dẫn viên du lịch (mặc dù mình học chuyên ngành về hướng dẫn du lịch), đứng cầm míc và thuyết minh hằng hà sa số thứ về văn hóa, chính trị, tôn giáo, làm hoạt náo trên xe, bắt chuyện với khách này khách kia, chiều lòng, chăm sóc khách còn hơn người nhà của mình.

Chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ ngồi đây, bằng cái giọng văn xấc xược của mình, gõ lấy gõ để chỉ vẽ các bạn đi du lịch như thế này thế kia (mình đã từng rất ghét các kiểu review du lịch này nọ).

Cũng chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ làm ở một công ty nào đó, ăn vận đẹp đẽ, và sở hữu một sự tự tin nhuốm đầy mùi “kiếm được tiền” và “ham kiếm tiền”.

Thế nhưng, có những điều mà bạn phải thực sự đâm đầu vào nó. Tự do cho nó tung hoành. Sai. Sửa. Rồi lại sai. Rồi chất vấn đúng sai. Rồi tự vấn rằng đâu mới là bản chất thật của mình, đâu rồi con Uyên “cá tính”, “khác biệt” của ngày xưa? Đâu rồi Uyên của những chiều rong chơi vô tư lự ôm đàn hát ngoài biển đông?

Tất cả những vật lộn đó với bản thân, hỏi Uyên có thấy khó chịu, có buồn không, khi dường như Uyên đang đánh mất chính bản thân mình? Thì Uyên sẽ trả lời chắc chắn không! Vì so với việc được khác biệt và thú vị chỉ trong mắt của những kẻ mộng mơ và thế giới cô lập của bản thân, thì khả năng “trở nên bình thường” trong vô vàn cái khác biệt đối với Uyên, còn thú vị và hào hứng hơn gấp bội lần.

Tắc kè hoa biến hóa khôn lường không phải vì nó đang muốn chứng tỏ sức mạnh của nó. Mà vì nó đang cố gắng kiếm cho bản thân nó những thế giới yên bình riêng.

FB IMG 1471157953522

MY BUCKET LIST – Di chúc trăn trối với đời

Ngay từ giây phút nghĩ đến việc đặt tay xuống gõ những đầu mục cho một danh sách trăn trối với đời, Uyên thật sự cảm thấy không mấy hấp dẫn cho lắm. Bởi, có kể đến tết công gô, có kể đến kiếp sau, danh sách này cũng sẽ không bao giờ có điểm dừng (chí ít là đối với Uyên).

Nhưng thiết nghĩ, đây là cách sau này già có thể ngồi tự cười tự làm mình sung sướng chốc lát với những cái đầu dòng đã được gạch, và cả khóc lóc ỉ ôi thảm thương cắn xé tâm can với những cái đầu dòng chưa được gạch ngang, âu cũng sẽ là một thú vui cho tuổi già nhạt nhẽo, hay cho con cháu chút chít thơ dại nghiền ngẫm trầm trồ ngưỡng mộ, hoặc có thể nhăn nhó cười cợt những gì bà/má/cố chúng nó đã mơ và làm được. “Di chúc trăn trối với đời” – Uyên sẽ gọi bucket list của Uyên bằng cái tên tiếng việt gần gũi này. Uyên đã mơ/muốn/làm những gì với đời?


Bucket list từ thưở còn thơ


✓Trở thành tiếp viên hàng không

✓Chơi guitar điện level thượng thừa như Herman Li của Dragon Force

✓Ngồi hát Yellow với Chris Martin ngoài biển (hoặc đâu cũng được)

✓Trở thành thủ lĩnh của bất cứ thứ gì

✓Đi xem hòa nhạc hoành tráng ít nhất một lần trong đời

✓Xem Linkinpark diễn 🙁


Bucket List về nghệ thuật/giải trí


✓Sáng tác một bài hát

✓Thu âm tử tế một bài hát

✓Đứng hát trước hàng ngàn người

✓Quay video tử tế cho bài hát của mình

✓Hát cùng người nổi tiếng

✓Hát cho người yêu bài hát yêu thích

✓Hát cho người yêu bài U sáng tác

✓Học trống

✓Có một ban nhạc của riêng mình

Ban nhạc đầu tiên trong đời với cái tên ngầu lòi – Wall Street Band

✓Phát hành một cuốn sách

✓Sở hữu một em guitar Taylor

✓Học nhiếp ảnh

✓Đọc 30 cuốn sách/tháng

✓Xem Broadway Show

✓Tham dự một buổi hòa nhạc jazz chuyên nghiệp

✓Xem hết những bộ phim đoạt giải Oscar cho Best Picture

✓Đi xem phim rạp một mình

✓Xem phim chiếu ngoài trời

✓Học nhảy

✓Sở hữu một bộ trống

✓Tự may cho mình quần áo

✓Chơi nhạc cùng người mình yêu quý

✓Nhận được một tràng vỗ tay cùng tất cả mọi người đứng dậy

✓Nhận được một tràng vỗ tay bất ngờ

✓Hát cho đến khi khóc ròng rã

✓Tổ chức một show nhạc của riêng mình

✓Nhảy cho đến khi không còn đứng nổi

✓Được mời lên sân khấu cùng idol


Bucket list phiêu lưu


✓Đặt chân đến Mông Cổ

✓Leo Everest Basecamp

✓Đạp xe xuyên Việt

✓Hitchhike quanh Đông Nam Á

✓Hitchhike

IMG 0079

Lần Hitchhike đầu tiên trong đời ở Hội An

✓Couchsurf ở một đất nước chưa bao giờ nghĩ tới sẽ dùng couchsurfing

✓Hoàn thành 4 cực 1 đỉnh Việt Nam (2 left)

✓Đi hết những tỉnh còn lại ở Việt Nam (5 left)

✓Đón bình minh vào khoảnh khắc lạ lùng

Đón bình minh trong khoảnh khắc không mấy bình thường ở biển Nhật Lệ, Quảng Bình

✓Ngắm cực quang

✓Ngắm sao đầy trời ở một nơi hoàn toàn xa lạ

✓Ngắm sao băng đầy trời

✓Trek đường mòn Inca

✓Trek đường mòn Parcific Crest Trail

✓Băng qua sa mạc Sahara

✓Ngắm bình minh/hoàng hôn trên sa mạc

✓Cắm trại mùa đông ngoài biển

IMG 0247

Và cũng là lần cắm trại một mình đầu tiên

✓Bơi cùng cá mập

✓Nhảy dù

✓Nhảy dù máy bay

✓Du lịch đến Trung Đông

✓Làm điều điên rồ ở nước ngoài

✓Đặt chân đến Alaska

✓Trek Sơn Đoong

✓Đặt chân vào rừng Amazon

✓Học lướt sóng

✓Hôn cá heo

✓Sống trên tàu thủy trong một thời gian nhất định

✓Đặt chân đến Tây Tạng

✓Tận miệng thổi tung vòng tròn mandala ở Tây Tạng

✓Ở trong rừng một mình

✓Cắm trại một mình

✓Cắm trại cùng bạn thân

✓Cắm trại cùng người yêu thương

IMG 0213
Ở đâu còn lâu mới nói

✓Đi săn

✓Tận mắt thấy chó sói và cáo trong rừng

✓Cưỡi lạc đà

✓Lái xe máy từ Việt Nam đến một đất nước xa lạ

IMG 1077

✓Trèo lên đỉnh hải đăng

received 818145918340427

Hải Đăng Hà Tiên

✓Ngồi trên nóc xe ô tô hát hò

✓Bay hạng thương gia/VIP

✓Đi tàu hỏa xuyên quốc gia

✓Đi du lịch đường dài một mình 

>>Đọc series chuyện xuyên Việt của Uyên

✓Đi du lịch cùng người lạ ở một nơi lạ

IMG 0143
Bạn đồng hành trên đường ở Huế

✓Đến được ít nhất 50 di sản thiên nhiên và văn hóa thế giới

✓Đi chân trần trên nền băng ở Iceland

✓Câu cá mập ở Greenland

✓Chăn tuần lộc ở Mông Cổ

✓Ngắm báo đốm ở Châu Phi

✓Đón bình minh hoàn hảo ở Angkor Wat

✓Đặt chân đến ít nhất 5 châu lục trên thế giới

✓Chọn điểm du lịch bằng cách nhắm mắt chỉ vào bản đồ (và thực sự đi)

✓Trở thành khách du lịch ở chính nơi mình ở

IMG 7530

Uyên, khách du lịch điển hình ở Sài Gòn

>>Đọc: Một ngày trở thành khách du lịch ở Sài Gòn 

✓Ngắm cảnh từ máy bay cánh quạt

✓Thử một trong những món ăn đặc sản (một trong những món kinh dị nhất thế giới) ở nước ngoài (Haggis chẳng hạn)

✓Phải lòng người lạ khi đi du lịch…

✓Roadtrip ở Ladakh Ấn Độ

✓Taj Mahal

✓Ở trong một lâu đài

✓Ở trên một cái cây/tổ cây

✓Tham dự lễ hội Holi ở Ấn Độ

✓Tham dự Oktoberfest

✓Backpack Châu Mỹ

✓Ở trong chùa 

✓Làm tình nguyện kết hợp du lịch

✓Làm việc chân tay kiếm tiền du lịch ở nước ngoài

✓Scuba Diving

✓Đu Zipline

✓Bơi trong hang động

Thành quả sau 2km ngụp lặn để đến với Hang Tối – Quảng Bình

✓Được vây quanh bởi biển mây

20170203 093622

Biển mây Tà Xùa – Sơn La


Bucket List nhảm nhí


✓Không cắn/bóc da tay trong vòng một tuần

✓Cười cho đến khi khóc

✓Trốn nhà đi du lịch

✓Say bí tỉ ở nước ngoài

✓Make out ở một nơi cảnh tuyệt đẹp

✓Đi đến một event thử rượu

✓Đến thăm nhà máy bia

✓Trải nghiệm bãi biển nude (và nude luôn)

✓Tắm biển đông

✓Ăn đồ biển tự tay mình bắt

✓Đại tiện ở một nơi không bao giờ nghĩ đến

✓Chơi ném còn cùng dân địa phương ở Tây Bắc

✓Tận mắt chứng kiến cảnh lên đồng

✓Cầm được đũa tay phải (và gắp một cách bình thường)

✓Cầm được bút tay trái (và viết một cách bình thường như khi cầm bút tô màu)

✓Kiss người yêu trên đỉnh núi (đỉnh nào cũng được trừ Bà Đen và Fansipan ra)

To be continued…


Có điều nào trên kia Uyên đã gạch và chưa gạch giống với bucket list của các bạn không? Cho Uyên biết phía dưới nha ;;)