[Crazy Stupid Journeys] Nghệ An – Nhà (Phần 2)

Sóng soài trong cát, gió thổi lạnh cóng, miệng đầy cát, Uyên uể oải nhoài dậy trong cơn mộng mị, đã là 4 giờ sáng, Uyên nhận ra mình vẫn đang ở ngay trước mặt biển, bình minh đã ló, mọi vật hiện lên đẹp và rõ hơn cái viễn cảnh tối tăm nhòe nhoẹt…

Read more

[Crazy Stupid Journeys] Sec 5: Nghệ An – Nhà (Phần 1)

“Đi đến cùng trời cuối đất, nhà vẫn là nơi chân muốn dừng tim muốn thổn thức” Là một đứa mang trong mình cả hai dòng máu Nam Bắc, nửa đầu cầu quê Bác nửa đầu cầu Sài Gòn, nhưng vì được chôn rau cắt rốn ở quê hương làng sen, Uyên vẫn luôn coi…

Read more